Bỗng nhiên, Niên lao ra trước mắt nó, cả người dính đầy nước dùng vẫn còn nóng, Niên kêu lên một tiếng rồi lịm đi trên sàn nhà. Cô em lớp 10 này đã cứu ní mà hứng chịu mọi hậu quả, người cô bé hơi đỏ lên ở những vùng dính nước dùng nóng. Cả cơ thể nhỏ nhoi nằm trên sàn, hơi thở gấp gáp từng đợt.

-Niên! – Cả đám còn lại nhao nhao lên, lao vào xem tình hình của bạn mình ra sao rồi.

Nó vội vàng đỡ lấy đầu cô em này, ánh mắt lo lắng nhìn khuôn mặt đỏ lựng của Niên. Miệng nó liên tục gọi đồng thời lay lay người đang nằm bất động trên sàn:

-Tỉnh dậy đi Niên, đừng làm chị sợ mà! Dậy đi mà Niên!

Vô công bất lực, đáp lại những tiếng gọi của mọi người chỉ là những tiếng thở gấp và đôi mắt Niên không buồn hé mở. Hắn cũng lại gần cô em này, xem xét một lúc rồi nói:

-Có lẽ do nước dùng quá nóng nên cô bé bị bỏng cũng khá nặng, nhưng không sao. Tôi sẽ giúp cô bé cầm cự lại vết thương rồi nhờ người đưa cô bé đến bệnh viện sau! Phiền mọi người lấy cho tôi ít kem đánh răng và một cuộn băng trắng.

-Dạ, tụi em đi lấy ngay cho Sư Huynh đây! – Ai cũng lo lắng cho tính mạng của Niên, răm rắp làm theo những gì mà hắn nói.

Trong phòng hiện tại chỉ còn nó, hắn, Yến Như cùng Niên đang bất tỉnh.

Cộp!

Bàn chân nó khẽ di chuyển, đứng thẳng lưng dậy mà nhìn Yến Như đang tỏ vẻ đắc ý, lần đầu tiên trong đời nó trợn mắt lên mà quát:

-Yến Như, cô vui chưa?

-Vui à? – Nhận ra cái vẻ tức giận trong nó đang sôi ào ào nhưng dường như nhỏ chẳng thèm bận tâm. Bởi từ trước cũng đã từng có thù oán với nhóm may vá này lâu rồi. Giờ trả thù được một con mình ghét nhất kể ra cũng vui đó nhưng phải trúng người nó thì lại càng hạnh phúc hơn – Hình như là chưa đâu!

Mặt nó quay trở lại vẻ lạnh tanh như tờ, đôi mày lá liễu hơi nhíu lại:

-Nhắc lại lần nữa!

-Tôi hoàn toàn cảm thấy chưa vui, vì người dính nước du7ngf nóng không phải là cô! – Nhỏ cố tình nhắc lại to hơn rồi còn cộng thêm một cái vế đáng ghét ở đằng sau.

Hắn vốn đang xem tình trạng bỏng Niên, nhưng khi nghe đến câu nói này thì vội ngẩng mặt lên mà nhìn nhỏ thoáng chút tức tối.

Bốp!

Chát!

Bốp!

Bốp!

Không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, nó nhảy bổ vào Yến Như. Túm tóc nhỏ rồi cho vài cái bạt tai đau đớn, ấn đầu nhỏ xuống rồi “nhẹ nhàng” đưa từng đầu gối vào mặt nhỏ một cách dã man. Vừa đánh, nó không ngừng quát gào những lí lẽ cho nhỏ nghe:

-Đối xử giữa những người con gái với nhau mà cô cũng có thể tàn nhẫn như vậy sao? Ranh con, gan to quá đó! Vì mỗi thằng con trai mà cô đã làm biết bao nhiêu cô gái khổ sở mà vẫn chưa vui hay sao? Ác nhân như cô tại sao vẫn còn sống ở trên đời này chứ? Ông trời chẳng lẽ không có mặt mà nhìn những chuyện cô đã gây ra hay sao?

Không chỉ vậy, nó nắm chặt tay lại rồi giáng từng cú đám chỉ dành cho con trai vào mắt Yến Như. Máu me đỏ loẹt đã dính đầy hai tay nó, nhưng dường như chẳng làm nó thỏa mãn được cơn thịnh nộ đang bùng nổ. Vật nhỏ nằm bẹp xuống sàn hai lần, nó lại tiếp tục cho hai cước vào bụng nhỏ, không hề tỏ ra vẻ khoan dung. Tiếp tục bỏ đôi giày cao gót ở chân mình ra, nó định nện vào người nhỏ thì có tiếng người gọi và ai đó đã ôm chặt lấy nàng không cho cửu động thêm gì nữa.

-Dừng lại đi, nếu đánh nữa thì Yến Như sẽ chết mất!

Nhìn cái cánh tay rắn chắc đang ôm mình, nó chẳng thèm để ý đến những lời hắn nói rồi cứ cố tình vùng vẫy sao cho thoát khỏi tầm tay kia, kêu lên:

-Buông tôi ra, tôi phải cho con ranh con này một bài học!

Càng kêu to thì vopngf tay hắn càng siết chặt nó hơn, trong hắn cũng hơi bất ngờ khi nó lại có sức khỏe mạnh mẽ đến độ có thể cựa quậy được trong lòng hắn, quả thực hắn chưa hề hiểu hết được về nó. Giọng hắn trầm ấm bên tai nó khẽ thì thầm:

-Thúy Quỳnh, đừng làm vậy nữa, cô bé ấy cũng không quá nặng nề đâu! Tha cho Yến Như một lần đi!

-Tôi không tha, nhất quyết không tha cho con nhỏ này! Đã bao nhiêu lần tôi cố nhịn nhục trước nó là vì không muốn gây phiền phức cho cả hai! Vậy mà chỉ vì một thằng con trai như anh mà con nhỏ này đâm ra không coi ai ra gì! – Mọi niềm uất ức trong lòng nó bao lâu nay được phơi bày ra hết, không kiềm chế được sự tức giận đang bùng nổ mãnh liệt – Nhất định Yến Như phải nếm mùi đau đớn khi đã động đến những đứa con gái này!

Không nói gì thêm, vòng tay hắn cũng thoáng vẻ hờ hững một lúc, mắt đưa về phía Yến Như mà nhìn cái thân hình đẫm máu đang nằm thoi thóp trên đất từng hồi. Trong lòng hắn bỗng dưng lại hờ hững một nỗi buồn vô hình. Cùng lúc đo thì mọi người cũng quay lại, tay lỉnh khỉnh bông băng thuốc bó, nhanh chân chạy vào gần Niên thì vô tình phát hiện ra máu và một “xác chết” khác cũng đang nằm cách đó không xa. Cả lũ há hốc mồm,trợn mắt, có đứa vì sợ máu mà vội che mặt lại. Dương mạnh dạn hơn lại gần “thi thể” rồi lại nhìn qua phía hai con người đang ôm ấp nhau kia và hỏi:

-Ai đánh vậy ạ?

-Chị! – Thẳng thắn gật đầu, động thời ngón tay nó cũng chỉ về bản thân mình.

Cả đám hơi bất ngờ, nhảy dựng lên:

-Không thể nào! Sưi Tỷ Quỳnh hiền vậy mà, hay là… Có phải Sư Huynh ép Sư Tỷ nói vậy không? Để tụi em sẽ giúp Sư Tỷ “báo thù” một thể luôn cho tiện.

Lắc đầu nguầy nguậy, nó nói tiếp:

-Anh ta đang cố ngăn chị thôi! Người đánh Yến Như là chị!

-Thật đúng là… con nhỏ này đi đánh ghen mà bị người ta đánh lại đến độ máu me bê bết, không biết liệu về nhà ba mẹ nó có nhận ra không ta? – Nhìn nhỏ nằm dưới sàn, Đan cười cười nhìn. Nếu xét lại thì hình như đám nữ sinh lớp 10 này quá tàn bạo vô nhân đạo, thấy con người ta nằm đó mà vẫn trêu đùa được.

Đọc tiếp Vợ à, cưng… ngốc thật! – chương 31.2

 

2 Comments

  1. THOCON says:

    DOC TRUYEN NAY DOI LAU WA.KO CON HUNG HU NUA

  2. TUYẾT NHI says:

    truyên nì cung hay nhưng sao lâu qua ma chua post tip zị tg

Leave a Comment