Chương 4.1 : Xét nghiệm đêm tân hôn !

- Định đi đâu vậy ?

Khả Vy xách túi đi thẳng ra cửa, lầm bầm to nhỏ gì đó, khuôn mặt hiện rõ bức xúc – Tôi có việc !

- Là đi đâu ? Tôi… chở cô đi ! – Lạc Thiên nghĩ nhà có xe, anh đang nợ cô, sợ cô có điều khó nói mà làm liều.

- Không cần thiết !

Vừa dứt lời cô đã tỏ thái độ tức tối với đôi giầy ngoài hiên. Vóc dáng và trang phục hiện thời cho thấy cô đang muốn thử sức với một bộ môn thể dục thể thao nào đó.

- Bây giờ đã 10h, nắng gắt, cô ra ngoài sẽ bị cảm nắng ! – Lạc Thiên sinh nghi hay cô chịu di chứng của cú sốc, có ai đời chạy vòng quanh công viên vào thời gian này trong ngày.

- Chuyện tầm phào ! – Khả Vy cài cổng rồi lên một chiếc taxi, không bận tâm Lạc Thiên lo lắng vẩn vơ.

Anh không hiểu ý cô lắm, đừng bảo là cô đi trình báo cảnh sát khu vực chứ ? Cô với anh đã có sự ràng buộc bởi cuộc hôn nhân ngày hôm qua, không cớ gì kêu anh ra tòa vì « hiềm khích ».

Cuối cùng đem theo nỗi niềm bứt rứt không yên Lạc Thiên cũng quyết định ra ngoài. Anh tới gặp chiến hữu Trần Hùng và Tuấn Kiệt.

*

Khả Vy trên đường đến nhà Triệu Đông Kỳ để hỏi cho ra nhẽ ngọn ngành. Bộ quần áo thể thao trên người nhằm mục đích tạo sự thoải mái khi vận nội công. Việc tìm địa chỉ của Triệu Đông Kỳ không khó vì cô đã từng nghe nói về khu nhà, chỉ cần hỏi thăm người dân xung quanh là được. Anh ta là tác giả có danh trên báo mạng nhưng lại giấu thân phận, dù vậy sao giấu được láng giềng.

Chẳng mấy chốc Khả Vy đã có mặt tại tầng 31 của khu trung cư Trang Lệ, nơi cư ngụ của anh.

- Mở cửa ! – Không cần tới chuông Khả Vy gọi lớn.

- Ai thế ? – Triệu Đông Kỳ áo may ô quần sooc vặn nắm đấm cửa – À, Khả Vy ! Cơn gió nào đưa cô đến tìm anh vậy ? Chuyện hôm trước tiến hành tốt chứ ?

Khả Vy xông lên cầm túi xách đập vào vai và lưng anh tới tấp, tung chưởng hung dữ như một con mãnh thú bị xổng chuồng.

- Cô làm cái quái gì đấy ? – Triệu Đông Kỳ thủ thế giữ tay cô lại, kéo vào phòng tránh sự dòm ngó của hàng xóm.

- Đồ đáng ghét ! Anh nghĩ linh tinh cái gì mà bắt tôi phải phục tùng theo kế hoạch dở hơi đó ? Gì cơ, tự biến mình thành phụ nữ sau đêm tân hôn ? Tôi chưa từng thấy ai giống một con điên như tôi !

- Trời đất ! Vì chuyện này mà đến đây làm ầm ĩ hả, cô không biết là anh đang bảo vệ cô hay sao?

- Bảo vệ ? Anh nói thử coi ? Có mà anh hại chết tôi thì có ! – Khả Vy luôn quý mến Triệu Đông Kỳ, cô biết anh chàng này trước khi làm gì cũng luôn cẩn tắc nhưng trong tình thế này thì không.

- Ngay từ đầu cô phải tới nhà họ Cao vì cái thai, tôi không dựng ra cái trò đó thì làm sao tự nhiên mọc ra cái bụng cho cô được ! Cô phải có em bé hiểu chưa, nếu không xảy ra chuyện ấy với Lạc Thiên thì làm sao có được !

- Nghĩa là sao ? – Dường như vụ giao dịch ban đầu giữa Khả Vy và Cao gia người bị hố nặng nhất chính là cô.

- Cô ngốc này ! – Triệu Đông Kỳ đang tìm cách giải thích – Cô nghĩ xem, nam nữ đến tuổi trưởng thành, dựng vợ gả chồng, kết hôn đàng hoàng thì việc có con là chuyện đương nhiên ! Cái hày hiểu chứ ?

Khả Vy gật đầu cái rụp, mớ thắc mắc vẫn loằng ngoằng rắc rối.

- Rồi, vậy tại sao có em bé được ? – Triệu Đông Kỳ nhìn khuôn mặt như chậm phát triển của Khả Vy mà không tiện nói lên lời, anh giơ hai ngón cái ra, – Đây là bố, đây là mẹ ! – Anh chụm hai ngón tay lại vào nhau – Đó, giờ hiểu chưa ?

- Chưa ? – Khả Vy lắc đầu.

- Trời ạ ! Cô thuộc tộc người rừng à ? – Ban đầu là Lạc Thiên nhìn nhận cô là một đứa quê mùa, Vũ Gia Minh cho cô là dân Mù Cang Chải, ngay đến cả Triệu Đông Kỳ cũng phải chào thua. – Mà người rừng cũng biết chứ không đần độn như cô đâu !

- Anh nói lòng và lòng vòng mấy cái này nhằm mục đích gì ? – Khả Vy không phải không hiểu, chẳng qua cô muốn biết tại sao mình phải làm trò hề đó.

Triệu Đông Kỳ lại tưởng cô chậm tiến, bất lực gọi cô vào phòng sách, kiếm quyển sách văn học nước ngoài, ở phương Tây hoặc Nhật Bản họ nói về chuyện này rất bình thường, trước khi giải thích nên để cô ngâm kĩ.

Vợ ơi là vợ - chương 4.1

- Cầm lấy, đọc đi cho mở mang đầu óc ! Thật khó tin có người trong sáng như cừu non Khả Vy !

Khả Vy nhìn bìa truyện « Rừng Nauy », thầm nghĩ liên quan gì đến thứ mình đang hỏi, rừng rú gì ở đây. Thấy Triệu Đông Kỳ đưa ngón trỏ lên suỵt một cái trật tự để anh nghe điện thoại của Nhược Lam.

- À há, quan hệ giữa anh và cô ấy thế nào rồi ? Lac Thiên vẫn còn tình cảm với… – Khả Vy đang định nói thì Triệu Đông Kỳ thấy cô rắc rối quá bèn ra ban công nói chuyện.

Đọc cái này dài lắm, Khả Vy gác quyển sách sang một bên ngắm nhìm căn phòng của anh. Phòng con trai gì mà ngăn nắp gớm !

Cách bố trí cũng nói lên người kĩ tính. Khả Vy ngày trước cứ nghĩ mấy người làm về lĩnh vực nghệ thuật phải phiêu phiêu và có suy nghĩ khác người lắm cơ, không ngờ Triệu Đông Kỳ đã phá vỡ cổ hủ cố hữu trong mường tượng của cô. Những tập sách của anh được xuất bản đều viết về tình yêu nam nữ hẳn lãng mạn lắm, thế mà trong truyện tình của anh có vẻ trắc trở ghê. Khả Vy ngó trên dưới, thấy hai cái đĩa nằm cách lập với chồng đĩa DVD, định xếp lại vào cho anh. Vỏ đĩa bị quay vào bên trong, bên ngoài là lớp giấy trắng có dòng chữ viết bằng bút dạ : Dành cho Khả Vy và Lạc Thiên.

Không hẳn đã kêu gọi tính tò mò sẵn có mà vì mang tên mình trên đấy, Khả Vy thiết nghĩ cần xem trước, cô bật đầu lên, ngồi trên ghế dán mắt vào tivi.

Triệu Đông Kỳ nói chuyện bên ngoài thi thoảng quay vào trong thấy cô ngồi yên lại tiếp tục với Nhược Lam. Chiến dịch tình yêu của anh bắt đầu từ một người bạn tốt, anh muốn quan tâm chia sẻ và hỏi han Nhược Lam đều đặn. Mãi cho đến khi bắt đầu xuất hiện những tiếng gào rú ghê gớm thì Triệu Đông Kỳ chạy vào trong, vội vàng ngắt cuộc thoại, lao tới tắt màn hình tivi. Anh nhìn cô, nhìn cả dòng chữ mình đã viết lên mặt bìa.

- Khả Vy à… anh… anh xin thề là anh chưa từng coi cái này ! Cô…

- … Thứ mà hắn nghĩ về tôi man rợ như này à ? – Khả Vy hằm hằm mặt đứng đối diện với Triệu Đông Kỳ.

- Hở ? Anh thừa nhận đã mua cái đĩa này, nhưng thực sự anh đã không xem, em thấy đĩa còn mới cứng mà ! Anh không muốn em bị hại nên đã nghĩ ra cách cho Lạc Thiên uống thuốc ngủ,… thật đấy ! – Triệu Đông Kỳ thay đổi cách xưng hô, mềm mỏng mà cũng chân thực.

- Trả lời câu hỏi của tôi ? – Khả Vy gắt lên, dần dà hiểu được cốt lõi vấn đề.

- Ờ thì… có lẽ vậy !

- Trời đất ơi, thế thì bộ mặt của Khả Vy này biết để đâu cho đỡ nhục đây ! Tại sao tôi lại ngu xuẩn làm theo kế hoạch của nhà họ Cao chứ ? Khả Vy ơi là Khả Vy, sao lại có chuyện tồi tệ thế này ập tới ! Giờ tôi biết giáp mặt với hắn thế nào đây !!!!!

- Giữa em và hắn đâu có thật xảy ra chuyện đó, không có gì phải lo lắng đâu ! Mới lại hai đứa là vợ chồng rồi, ngại cái gì mà ngại !

- Anh… đã lấy vợ chưa mà biết ! Tôi làm sao dám giáp mặt với hắn nữa ! Hu hu hu… ôi đời tôi sao lại… – Khả Vy đưa tay lên ôm mặt. Những hình dung của cô sau khi trang điểm đậm đà đã quá lắm rồi, sau khi xem xong cái đĩa này lại càng ghê tởm hơn. Chả trách Lạc Thiên giữ khoảng cách và câu lệ, anh cho rằng giữa hai người khủng khiếp thế ư ?

- Không có nước mắt đâu mà khóc lóc, có gì đâu phải ngại, thằng chồng cô hắn coi mấy chuyện này bình thường như cơm bữa ! Hắn nổi tiếng là ông hoàng vũ trường ! Anh nghĩ cho cô nên mới không cho phép hắn động thủ. Cô nghĩ xem, có con thỏ non nào trong nhà hắn lại để cho an phận mà không xơi tái ? Giờ hắn tưởng đã thịt cô rồi sẽ không mảy may nữa, vậy là cô được an toàn ! – Triệu Đông Kỳ sử dụng chất giọng triết lý với cách giao tiếp anh-cô và lời văn có phần tục tĩu.

- Uỵch ! – Khả Vy vận cù trỏ huých vào mạng sườn kẻ chủ mưu, cô không mạnh tay bởi lẽ Triệu Đông Kỳ có ý tốt – Anh thôi ngay đi ! Càng nói càng… mà Cao Lạc Thiên chăng hoa lắm hay sao ? – Khả Vy mặt buồn thiu, vương chút khó chịu.

- Khỏi nói, hắn có cả một Fanpage chính thức trên FaceBook đấy cô em ạ, số thành viên tới 99% là nữ, trong nước có, ngoài nước cũng có. Trong đó còn liệt kê cả một dãy dài những cô gái đã từng được đi cùng hắn, không tin anh cho cô coi ! – Triệu Đông Kỳ không muốn Khả Vy bị bắt nạt nên xoay máy tính về phía cô, dùng vài cái click chuột – Thấy chưa ?!

Khả Vy theo dõi tường tận, đồng tử mở to thu trọn từng chi tiết của trang web. Từ những khuôn mặt xinh xắn, búp bê đến những nét trang điểm sành điệu của dân đàn chị đều tập hợp qua avatar với bản lí lịch xuất thân được kiểm chứng chính xác, họ đều hơn cô về mọi mặt.

- … Thôi, em về đây ! Dù sao… cũng đã làm phiền anh ! – Khả Vy dịu giọng, hóa ra Triệu Đông Kỳ vẫn đứng về phía mình, nếu không có anh chắc cô sông dở chết dở từ lâu. Đôi vai trở nên nặng trĩu, chất giọng nhỏ như chỉ nói bằng hơi, đánh rơi sức lực.

Triệu Đông Kỳ ra ngoài tiễn, nhìn cô anh thực lòng chẳng an tâm chút nào. Cô còn quá trẻ con, ngốc xít, không có kiến thức về đàn ông, đặc biệt là Cao Lạc Thiên. Ngay cả Nhược Lam là người chính chắn còn không bó buộc được, liệu Khả Vy có thể. Quên mất, anh phải tiếp tục quan tâm tới Nhược Lam, anh không tin sự kiên trì của mình không thể hàn gắn vết rạn trong trái tim cô ấy.

 

Đọc tiếp Vợ ơi là vợ – chương 4.2

 

1 Comment

  1. Đoàn Thị Duyên says:

    Chuyen hay ng hay ms hieu hihi :D

Leave a Comment