CHAP 25 – ĐÊM TRONG BỆNH VIỆN

- Làm một nhóc đi
An Hiểu Thuyên thản nhiên lặp lại, Khôi Thần lùi vài bước
-Cô có tỉnh táo không?
-Rất tỉnh
-Đi
-Đi? Đi đâu??
-Khám
-Đầu óc tôi rất bình thường, tôi muốn có con, muốn có con
Thuyên giãy dụa hét lên, hắn nhăn mặt bịt tai lại, rồi mở cửa phòng đi ra ngoài luôn
-Ơ tên khốn đó đâu rồi
Đến khi Thuyên nhận ra thì đã chẳng thấy Thần đâu rồi, nó bực bội đấm vào gối
-Anh nghĩ tôi muốn có con là vì ai chứ, vì ai chứ hả
Thực ra trong lòng An Hiểu Thuyên đã tính toán hết, có con để sau này khi nó chết rồi hắn không thể tái hôn được, đứa con sẽ thay nó hành hạ hắn tiếp
Cạch
Tiếng mở cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của nó, ngước nhìn thì thấy gã chồng đứng ngay cửa, tay giơ giơ đĩa phim ma cùng với nụ cười ma mãnh
Dù rất sợ ma nhưng Hiểu Thuyên là fan của thể loại kinh dị, và sau khi xem phim xong nó đều quên hết mọi muộn phiền, trở nên rất yêu đời, đó cũng là lý do Thần đi mua đĩa

Bộ phim kết thúc sau 120 phút tràn đầy hoảng sợ của Hiểu Thuyên. Khôi Thần vươn vai ngáp dài, công nhận bộ phim này có hiệu ứng âm thanh rất đáng sợ. Hắn đứng dậy tắt ti vi, rồi chuẩn bị về nhà
-Không, đừng đi
An Hiểu Thuyên níu lấy tay hắn, miệng mếu máo. Hắn thấy vậy cũng không nỡ, nhưng bệnh viện không cho phép qua đêm, hắn cúi xuống, xoa xoa đầu nó
-Ngoan, mai tôi sẽ vào sớm
-Chồng.Ở lại
Thuyên nhái lại theo bộ phim ma, Thần phì cười, nhéo nhẹ má nó rồi mở cửa bước ra
-..chồng ơi
Hiểu Thuyên thu người lại ngồi bó gối, dáng vẻ sợ sệt, Khôi Thần thở dài rồi đóng sầm cửa lại

-Đưa tiền đây
Dương Khôi Thần nhìn nó cười khẩy, Hiểu Thuyên nhăn nhó đưa hắn tờ 5 ngàn
-Đồ ăn cướp
Thần không nói gì, chỉ cười sung sướng và thành thạo lắc lắc bầu xí ngầu
-Tài Xỉu?
-Hmmm, tài, tôi không tin không thắng được một ván
Cứ như thế vài tiếng trôi qua, tụi nó mở sòng ngay trong phòng bệnh. Chơi một lúc cũng chán, Khôi Thần nằm xuống giường than
-Cũng vì cô mà tôi lãng phí một đêm trong cái bệnh viện này đấy
-Lãng phí gì chứ? Bộ anh không nhớ cảm giác có tôi nằm cạnh sao?
Vừa nói Thuyên vừa xáp xáp lại nằm gần hắn
-Giống nằm cạnh Bảo Bảo thôi, có gì đáng nhớ
Thần bĩu môi nói rồi lén cười khi thấy mặt nó nhăn nhó hứ một phát. Tuy nói vậy nhưng Dương Khôi Thần vẫn vòng tay ôm lấy vợ yêu của mình đấy thôi. Được một lúc chợt Thuyên bật dậy
-Có..có nghe gì không?
-Gì?
-Tiếng gõ gõ ấy
-..có tiếng gì đâu
-Có, rõ ràng là có
Hiểu Thuyên nhíu mày, lại chăm chú lắng nghe, nó nghe rất rõ kia mà, không thể nhầm được, nó kéo Thần dậy
-Ra xem là gì đi
Hắn thở dài, bước ra phía cửa
-Này
-Sao? Sao hả? Thấy gì à?
-Cô đừng có níu tôi chặt vậy được không
-Trời ơi căng thẳng gần chết mà anh cứ để ý mấy chuyện không đâu, mau ra xem đi
-Hừ
Thần vặn nắm cửa, tiếng khóa bật lên trong đêm tĩnh mịch nghe thật rõ, rồi tiếng cửa mở, sau đó là một hành lang tối om hiện ra trước mắt. Khôi Thần ngoái nhìn ra ngoài, chẳng có ai cả, cũng chẳng nghe tiếng gì, hắn mở rộng cánh cửa, đứng tránh sang một bên cho Hiểu Thuyên nhìn rõ. Nó hé mắt nhìn, rồi thở phào nhẹ nhõm
Leng keng…leng keng
Ngay khi vừa quay vào phòng thì một âm thanh truyền tới. Khôi Thần nhíu mày, lần này thì hắn nghe rồi. Mồ hôi Thuyên thi nhau túa ra, nó run rẩy ôm chặt cánh tay của chồng
Leng keng….leng keng
Tiếng động lại vang lên, ngày một gần, Khôi Thần nhìn lại hành lang, vẫn vắng lặng như tờ
-Có lẽ..là tiếng chuông gió
Thuyên nói khẽ như đang tự trấn an
-Nghe kĩ đi, là tiếng dụng cụ phẫu thuật va vào nhau
Nó nuốt ực một phát, tay càng bấu chặt vào hắn
-Đau quá
-Ai mượn anh nói làm cho tôi sợ
-Gì vậy?
Thần ngạc nhiên nhìn nó
-Gì là gì?
-Cô vừa nói chuyện với ai vậy?
-Thì trong phòng này có anh với tôi không lẽ nói chuyện với…ma…vừa..vừa nãy, anh không có nói gì sao
-Nói gì chứ? Cô sảng à?
Hiểu Thuyên nín bặt, tim như ngừng đập đến nơi. Khôi Thần cũng trở nên căng thẳng hơn
Cốc cốc cốc
Chợt có tiếng gõ cửa, thần kinh của tụi nó như được kéo căng hết cỡ, không biết phải làm gì ngoài việc nhìn chằm chằm vào cái cửa
-Bệnh nhân tới giờ đo nhiệt độ rồi
Có tiếng nói cất lên, là tiếng một cô gái trẻ, nhưng giọng cứ ngân dài, khỏi cần nói ra thì ai cũng biết “người ấy” là ai rồi. Đang lúc không biết phải làm gì, thì Khôi Thần nhanh chóng mở cửa tủ và ấn Thuyên nấp vào đó, hắn đưa tay lên miệng ý bảo nó giữ yên lặng, rồi đóng cửa tủ lại, và thay nó nằm trên giường
Có tiếng vặn tay nắm cửa
An Hiểu Thuyên cả thở cũng không dám, nó ghì chặt lấy lồng ngực, cố điều chỉnh nhịp thở. Có tiếng bánh xe đẩy vang lên, lẫn trong đó là tiếng dụng cụ y tế bằng kim loại va vào nhau. Thuyên muốn hé cửa ra nhìn nhưng không thể, nó quá sợ hãi, nhưng mà, chồng của nó..Cuối cùng, hít một hơi sâu, nó lấy hết dũng khí đưa tay lên chuẩn bị đẩy hé cửa tủ
Cốc cốc cốc
Ngay lúc đó chợt có tiếng gõ nhè nhẹ. An Hiểu Thuyên rụng rời tay chân, tiếng gõ như gió thoảng nhưng nghe sát bên tai, chính xác là…
…có người đang gõ vào tủ
Hồn phách Thuyên gần như bay hết, nó gục đầu vào đầu gối, tay bịt chặt tai lại, miệng lẩm bẩm đọc…kinh.
Kẹt
Cửa tủ mở ra

-Ổn rồi
Tiếng của Dương Khôi Thần, Thuyên bàng hoàng, rồi như vỡ òa, nó lao vào ôm chặt hắn. Hắn dỗ dỗ nó, mãi một lúc mới khiến nó lên giường ngủ được
-Ngủ đi, đi vệ sinh tý
Nó miễn cưỡng gật gật đầu. Khi Khôi Thần vào nhà vệ sinh rồi, nó mới chợt thắc mắc “cô y tá” lúc nãy đâu rồi, rõ ràng nó nhớ không hề có tiếng đóng cửa cũng như tiếng chân người bước ra ngoài. Hơi rùng mình, Thuyên không nghĩ nữa, nó lắc lắc đầu, tay với lấy ly nước, không cẩn thận làm rớt một mảnh giấy
-Gì đây?
Nó tò mò nhặt lên xem, và bàng hoàng
“Tôi về trước đây, hôm nay có trận playoff. Nhớ ăn cháo – Chồng của Joe”
Chồng của Joe? Nghe thật đáng yêu, nhưng mà khoan, đây không phải vấn đề mà nó cần suy nghĩ đến. “Về trước”, nghĩa là… Hiểu Thuyên mặt tái xanh, nhìn vào bóng người trong phòng vệ sinh, người trong đó là ai?
Có tiếng dội nước

-Aaaaaaaaaaaaa
Thuyên nhắm chặt mắt hét to
-Gì vậy??
Khôi Thần đang ngủ gục thì giật mình vì tiếng thét. Hiểu Thuyên chưa kịp hét thêm gì thì nó đã kịp nhận ra, lấy tay lau mồ hôi trên mặt, nó trả lời như hết hơi
-Ác mộng
Thần nhíu mày, rót cho nó cốc nước
-Không phải thua tiền cay cú đến nỗi gặp ác mộng chứ
Nói thế thôi chứ hôm qua khi bài bạc xong, trước khi về hắn còn thấy nó cười rất tươi mà. Thuyên hừ một tiếng, nốc sạch ly nước. Dạo gần đây nó hay gặp ác mộng, cũng chẳng biết vì sao
Cộc cộc cộc
Có tiếng gõ cửa, Thuyên giật bắn mình, theo phản xạ nhìn chăm chăm vào cánh cửa, hắn nhìn nó, phì cười
-Nhìn đến lủng mắt cũng không làm cánh cửa mở đâu
Thuyên cúi đầu nhục nhã chẳng biết nói gì. Khôi Thần bước ra mở cửa, là bác sĩ Văn, ông đang ghi ghi gì đó, khuôn mặt khá là căng thẳng
-Chúc mừng, hôm nay con được ra viện
An Hiểu Thuyên nhe răng cười sung sướng, Dương Khôi Thần thì rầu rĩ
Vậy là thú xổng chuồng rồi
Bác sĩ Văn cười, rồi quay người đi, luống cuống thế nào sơ ý làm rớt chồng hồ sơ, Khôi Thần cúi xuống nhặt phụ ông. Bác sĩ Văn cám ơn, rồi vội vàng cầm lại sấp hồ sơ rảo bước. Thần nhíu mày nhìn thái độ kì lạ của ông bác sĩ, rồi nhìn vào An Hiểu Thuyên đang vươn vai hít thở bên cửa sổ
“..triệu chứng thứ 3: Ác mộng…”
-Đó là gì?

Đọc tiếp when i’m seventeen – chương 26

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment