Lúc này thì tôi mới kịp nhận ra rằng nhỏ này chính là nhỏ mà vô tình đụng tôi ở cửa lớp, suýt nữa là ướt mem cả người vào ngày hôm đó. Và khi tôi còn chưa có cơ hội mở miệng từ chối thì mọi người gần đó đã đẩy tôi bước lên :

- Lên nào, hát một bài đi !

- Coi nào, cười lên Việt Nam ơi !

Tôi hoảng hồn nhận ra trong đám đẩy tôi có cả tụi Luân khùng, rõ là tụi này phản phúc mà, chơi quê cả tôi, báo hại lúc này đây, tôi tim đập chân run đứng bơ vơ trên sân khấu cũng hai nhỏ bí thư :

- Nào, bạn Nam hát bài gì ? Mình bật nhạc cho ! – Khả Vy cười cười.

- Mình… không biết hát ! – Tôi lúng búng nói.

- Xạo, ai lại chả biết hát, chỉ có hát hay hoặc dở thôi ! – Nhỏ bí thư 11A2 nheo mắt.

- Ừ… mình hát dở lắm ! – Tôi gãi đầu bối rối.

- Dở cũng phải hát, đúng không mấy bạn ? – Nói rồi nhỏ này chìa micro xuống dưới đám đông.

- Phải, chí phải !

- Hát đi, hát đi !

- Thánh Nam vô đối, thánh Nam bá đạo, dzô…dzô… !

Đám đông bên dưới lập tức hò reo hưởng ứng, trong số đó có cả thằng Dũng xoắn đang ngoác miệng bô bô ỏm tỏi cả lên.

- Hát nhé, hi ! – Vy nháy mắt nhìn tôi.

- …….. ! – Tôi nửa gật đầu,
nửa không muốn trước sức ép dư luận từ cả hai lớp, vô tình tạo thành một động tác của…cái đầu lặt lẹo.

- Vậy bạn Nam hát bài gì nhỉ ? – Nhỏ bí thư A2 hỏi tiếp.

- Mình…mình hát….. ! – Tôi ngập ngừng nói.

Giây phút đứng trên sân khấu, dưới ánh đèn sáng trưng và ánh mắt chờ đợi của mọi người… tôi chợt cảm thấy kí ức như ùa về… âm nhạc như dẫn dắt tôi trở về những kỉ niệm ngày trước.

- Mình xin… hát một bài… ừm… tặng cho một người ! – Tôi run run nói.

- Bài gì vậy ? – Mọi người hỏi.

- Bài gì Nam ? Vy bật nhạc cho ! – Vy quay sang tôi chờ đợi.

Nhưng tôi không trả lời, chỉ kéo chiếc ghế gỗ lại gần rồi với tay ra đằng sau lấy cây đàn Guitar rồi ngồi xuống ghế, đám đông nhìn thấy vội vỗ tay rần rần :

- Quá dữ, biết đàn luôn ta ?

- Ghê thiệt ta ơi, vừa đàn vừa hát, lãng tử !

- Yêu rồi bạn gì đó ơi !

Tôi cố dằn lòng mình thật bình tĩnh để tay hết run, rồi gãi đầu bối rối, định há mồm hát luôn khỏi giới thiệu, thế nhưng lại bị chặn họng :

- Xin hỏi bạn Nam hát bài này tặng ai vậy ? Có thể cho mọi người biết được không ?

Hầu hết mọi người trong đám đông đều nhìn về hướng Khả Vy, nhưng em ấy lắc đầu cười ra ý không phải, và tôi… tôi cũng lắc đầu cười, chợt thấy mình bình tĩnh trở lại :

- Mình hát tặng một người… người ấy đã dạy mình đàn Guitar, bây giờ mình muốn tặng…

Tôi thoáng mỉm cười ấp úng :

- Lời bài hát này… là tất cả những gì mình muốn nói với người đó, và mình cũng… xin lỗi thật nhiều… là mình ngốc…. nhưng…. mình xin hát tặng bản ” Mouse love rice ” !

Đó có lẽ là lời giới thiệu ngốc nghếch và đần nhất của tôi, nhưng ngày ấy, quả thật là tôi chẳng biết phải nói gì khác.

Trước đám đông yên lặng chờ đợi, tôi hoàn toàn rất tự nhiên không phải suy nghĩ nên đàn theo điệu nào mà chỉ có những gì muốn nói, những hợp âm, những nốt nhạc đang tự trôi ra theo từng dòng xúc cảm :

- When that day I hear your voice… I have some special feeling, let me always think I don’t wanna forget you…… !

Lần đầu tiên tôi gặp Tiểu Mai, nghe giọng nói của nàng, ngày ấy tôi đã có một cảm giác rất đặc biệt mà không tài nào giải thích được. Dù là giọng nói của một cô tiểu thư kiêu kỳ ném banh vào mặt tôi rồi cười khúc khích, nhưng thề có trời đất suốt nhiều năm qua tôi chưa bao giờ cảm thấy ngẩn ngơ như lúc ấy….

- I don’t care how fool it is, I will let my dream come true, I will tell you something I wanna let you know…. I let you know…….!

Đúng vậy, tôi không cần quan tâm rằng dù có phải làm bất kì những trò ngu ngốc nào, chỉ cần giấc mơ của tôi trở thành sự thật, tôi nhất định phải cho Tiểu Mai biết… tôi nhất định phải nói với nàng rằng….

- I love you… loving you….as the mouse love the rice… even everyday has storm, I will always by your side…….!!!!

Một lời hát đã qua…. Bạn còn lại gì ?

Tôi còn lại những tiếng đàn từ bàn tay của mình, từ những ngày Tiểu Mai tận tay dẫn dắt…

Đám đông bên dưới lặng đi với một tiếng đàn Guitar đang dạo phần giữa khi kết thúc Verse 1 của bài hát, riêng tôi bên trên đang miên man với dòng kỉ niệm đầy ắp tiếng cười.

Tôi kết phần nhạc đệm, thẫn thờ xúc cảm định chuyển sang Verse 2 mà không hề để ý rằng đám đông mọi người đang xì xào bên dưới.

- ” Gì thế này ? Mình đâu có….. ! ” – Tay tôi vẫn đệm đàn, nhưng miệng đã thôi không hát nữa, bởi tai tôi nghe thấy tiếng đàn Piano… nhưng tôi đang chơi Guitar mà… thế quái nào lại….

Và rồi vào khoảnh khắc đẹp nhất của đêm hôm ấy, mắt tôi nhìn thấy một cô tiểu thư áo sơ mi trắng váy đen, tóc xoã dài kẹp mái hờ hững đang đứng chơi đàn Organ, tuy chẳng buồn nhìn tôi, nhưng lại cùng hát với tôi !

 

Đọc tiếp Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – chương 248.5

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment