Tiểu Mai đang hát… đó không phải là giấc mơ… là thật… vì ngay trước đám đông, tôi làm một động tác hết sức khờ khạo là tự cấu vào đùi mình…

- Sao…. ? – Tôi sửng sốt, khẽ nói.

Nhưng Tiểu Mai không trả lời, nàng chỉ lắc đầu cười và tiếp tục đàn, để rồi từ đôi môi hồng ánh lên dưới ánh sáng, một giọng hát thanh thoát cất lên :

- I remember at that day…. You are always on my mind…. Eventhough I just can think about you….. !

Tôi vội đàn theo, vẫn đệm như những ngày tôi ngồi đệm cho Tiểu Mai hát ở nhà nàng !

- If the day in the future, this love will becoming true…I’ve never change my mind that I will love you forever…….!

Thánh thần ơi… tôi hiểu hết lời của bài hát này mà… có phải là Tiểu Mai đang hát không vậy ?

- I miss you, missing you, I don’t care how hard it is……!

Và nàng nhìn sang tôi, mỉm cười nhẹ nhàng :

- I just want you be happy… everything… I do it for….you……..!

Bài hát kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội của mọi người, Tiểu Mai cúi chào rồi bước xuống trước, mặc tôi đang ngồi ôm đàn thẫn thờ mà đần thối ra ở bên trên sân khấu. Phải đến khi Khang mập vả vỡ mồm tôi thì tôi mới giật mình tỉnh mộng mà bước vội xuống theo, báo hại một phen quê mặt với mọi người đang phá ra cười xung quanh.

- Mày sướng quá, tê hết cả người phải không con ? – Thằng mập cú đầu tôi.

- Mai… Mai tới hồi nào vậy ? – Tôi lắp bắp.

- Tao không biết, chỉ có lúc mày hát xong lời 1 thì Mai mới từ dưới đột ngột bước lên thôi ! – Luân khùng trả lời hộ Khang mập.

- Nhất mày nhé con, mà nãy mày hát gì vậy ? Tao nghe không hiểu ! – Dũng xoắn cười tít mắt.

- He he, kệ nó, nghe có chữ ” love ” là được rồi ! – Thằng Chiến cười khì.

Suốt từ lúc đó đến khi hơn 10 giờ đêm tiệc tan ai về đường nấy, tôi chỉ biết há hốc mồm mà vẫn không tin chuyện vừa nãy đã hẳn là sự thật, mà có khi là tôi đang mơ kìa… vì đây quả là một sự trùng hợp đến bất ngờ.

- Đi với nhóm không mày ? – Bọn Khang mập chạy xe ra cổng hỏi.

- Hả ? – Tôi thắc mắc.

- Đi chơi nữa không ? Xem lễ nhà thờ ! – Nhỏ Phương cười cười.

- Thôi, mấy người chả biết gì cả, vậy bọn tui đi nhé ! – Nhỏ Huyền tủm tỉm.

Tôi đứng ở cổng ngoài nhìn đám bạn chạy xe xa dần mà ngơ ngác không hiểu ý của nhỏ Huyền là như nào, thế nhưng khi biết Tiểu Mai cũng đang đứng cạnh mình.

- …………… !

- …………………. !

- Sao lại… lên hát với mình vậy ?

- Vì có người hát tệ, phải có người hát giúp !

Một khoảng lặng lại xuất hiện giữa hai đứa, Tiểu Mai tựa người nhìn lên bầu trời đêm, tôi thì gãi mũi chả biết nói gì. Hồi lâu sau mới ngắc ngứ được :

- À…zz…. !

- ………….. !

- Năm nay… có ăn kem lạnh nữa không ? – Tôi bối rối.

Ngay sau câu nói của tôi, Tiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên rồi nàng phì cười gật đầu :

- Ừa !

Ít phút sau, cũng tại băng ghế đá gần biển Đồi Dương năm trước, tôi ngồi cạnh Tiểu Mai, tay cầm que kem socola vừa được bóc vỏ, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn sang nàng đang nửa như nghiêm nghị, nửa như mỉm cười.

- Không lạnh à ? – Nàng hỏi.

- Không…. không… ấm lắm ! – Tôi lúng búng vội trả lời.

Quả thật là tôi không có dóc tổ, dù rằng năm trước đúng là ở đây lạnh thật, và năm nay cũng vậy, khuôn viên cây xanh gần biển ban đêm lúc này đang đứng gió vì khuất sau hàng dương cao ngất, thế nhưng sương đêm cũng làm cho bất cứ ai đều phải xuýt xoa vì lạnh, ấy vậy mà lúc này đây, tôi lại đang toát mồ hôi hột, thế mới chết chứ !

- Tiểu Mai… đến lúc nào vậy ? Lúc tới trước Nam không có thấy !- Tôi mở chuyện.

- Mình định đi lễ sớm rồi về nhà, nhưng cũng ghé qua với lớp một chút vì mọi người có mời, đến lúc …. Nam đang giới thiệu ấy ! – Tiểu Mai thản nhiên đáp.

- Lúc…lúc mình giới thiệu á ? – Tôi ngẩn người.

- Ừ ! – Nàng gật đầu.

- Vậy… nghe hết rồi hở ? – Tôi nghe tim mình đập binh binh trong lồng ngực.

- Ừa, nào là người ta dạy đàn nè, rồi tất cả những gì muốn nói nè, rồi….. ! – Tiểu Mai nghiêng mái đầu ra chiều suy tư.

Nàng kể đến đâu, tôi chỉ bách nhục đến đấy, chỉ muốn lăn đùng ra đất chết giấc luôn, hoặc biến thân thành chuột chũi mà đào lỗ xuống đất trốn đi cũng được. Thế nhưng tôi chỉ là người thường nên không thể làm được điều đó, vậy nên chỉ biết ngồi im lặng mà méo mặt chịu trận.

- Hát hay đó ! – Tiểu Mai nói.

- Ừ…ừ… ! – Tôi gật đầu lia lịa.

- Tập hát tiếng Anh bao giờ vậy ?

- Mới đây thôi… 4 ngày…. !

- Bốn ngày ? – Nàng tròn mắt ngạc nhiên.

- Ừ…! – Tôi thật thà đáp.

- Giỏi lên hồi nào vậy nhỉ ?

- Không… do có nhạc… nên dễ thuộc !

- Thuộc rồi vậy có hiểu hết ý nghĩa không ?

- Có… hiểu chứ….. !

- Hiểu gì vậy ? Dịch ra mình nghe thử xem !

- Thì… thì… yêu…… !

- Yêu gì ? Yêu ai ? Ai yêu ?

Tiểu Mai nheo mắt nhìn tôi cười mỉm, nhưng tôi lại chỉ đang gãi đầu tới tấp :

- Yêu… chuột….chuột yêu… gạo… !

- Hứ, vậy cũng nói ! – Nàng bĩu môi.

- Hì…. ! – Tôi nhe răng cười trừ.

- ………….. ! – Nàng thở dài, rồi im lặng nhìn xa xăm.

Thấy nàng tự dưng im lặng, tôi cũng ngồi yên không dám hó hé nửa lời, thế nhưng… cảm giác có điều gì đó đang thôi thúc mình phải.. làm một điều gì đó mà chính tôi cũng không biết là phải làm gì nữa… vậy là tôi đột ngột quay sang bên…

Và Tiểu Mai cũng quay sang bên, đưa mắt nhìn tôi !

Khoảnh khắc đó, cả hai đứa chúng tôi đều cùng nhau hỏi một câu… giống hệt nhau :

- Vừa nãy chỉ là hát thôi à ?

Rồi khi phát hiện sự trùng hợp đó, Tiểu Mai lắc đầu cười khúc khích, tôi được thể cũng ngoác mồm cười theo. Gió biển thổi nhè nhẹ từ những hàng dương xuống phía dưới, đưa sương đêm vương lại trên áo ai đó, trên làn tóc mai nhẹ nhàng đang toả mùi hương quyến rũ, buổi ban đêm yên tĩnh và thanh khiết đến lạ lùng.

 

Đọc tiếp Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – chương 248.6

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment