- Những ngày nghỉ vào buổi chiều, khi em tập dương cầm trong nhà thì Akira thường đứng ngoài sân mà chăm chú nghe, em có hỏi thì cậu ấy bảo rất thích nghe Piano, vậy nên em cũng không thắc mắc gì thêm nữa. Bởi đôi lúc em cũng xem cậu ấy chơi bóng chày với các khu phố khác, và nhận ra rằng Akira rất giỏi, thật sự có thiên khiếu trong môn thể thao này, cậu ấy ném bóng luôn strike- batter out các tay đập bóng khác, hiển nhiên mọi người đều rất tự hào về Akira !

- ………… !

- Rồi mọi chuyện vẫn diễn ra hệt như vậy thôi, êm đềm và đơn giản, hằng ngày bọn em đi học, về nhà thì em tập đàn, Akira đến nghe, thỉnh thoảng cậu ấy mời em cổ vũ cho những trận bóng của trường cậu ấy thi đấu. Em xem Akira như bạn thân từ nhỏ vậy, và em… vô tình cũng cho rằng Akira nghĩ như em, mãi cho đến năm lớp 9….. !

- Năm đó ra sao ?

- Năm đó là thành phố tổ chức giải thi đấu bóng chày cho các trường cấp 2 toàn khu vực Kanto, và lẽ dĩ nhiên rằng Akira cũng nằm trong danh sách cầu thủ chủ lực của trường cậu ấy !

- Ừm !

- Có một chi tiết hơi ngoài lề một chút, nhưng sau này nghĩ lại, em cho rằng đây chính là nguồn gốc của toàn bộ mọi chuyện ngoài ý muốn xảy ra, quả thật là em không thể nào biết trước được !

- Là gì thế ?

- Từ lúc học cấp 2 thì… riêng em, khi vào học trường nữ sinh, bạn bè đều biết và cho rằng em vào học trường này là nhờ quyền lực của gia đình. Nói chung họ cũng không ghét gì em, nhưng cũng… không thích em lắm, bởi em… cũng không biết nói sao nữa, chỉ là em có nhiều thành tích tốt, và… nam sinh ở trường của Akira cũng rất thích em !

- Dễ hiểu mà, thằng nào không thích em mới ngu ấy !

- Hì, ở trường kia cũng vậy, Akira rất được các bạn nữ trong trường hâm mộ, đẹp trai học giỏi, lại là Pitcher chủ lực của đội bóng, vậy nên cứ đến dịp Valentine thì cậu ấy luôn là người nhận được rất nhiều socola từ nhiều bạn gái !

- Rồi… sao ?

Đến đây thì tôi có hơi…ghen tị và cảm thấy tủi thân, bởi Valentine ở Việt Nam thì dạo đó chưa phổ biến lắm, vậy nên socola vào dịp lễ tình nhân thì với bọn con trai cấp 2 vẫn là mộ
t thứ kẹo xa xỉ và đắt tiền.

- Và… Valentine trắng, em cũng nhận được rất nhiều socola từ trường bên cạnh, dù là… em không hề tặng cho cậu bạn trai nào cả !

- Sướng !

- Không đâu, lí do chính là ở đây nè, em thì học trường nữ, Akira thì học trường gần đó, cứ đến Valentine thì cậu ấy nhận nhiều socola, em thì nhận nhiều hoa và thiệp tỏ tình, nhưng… cả em lẫn cậu ấy đều không nhận lời một ai cả !

- Rồi sao ?

- Và … hai đứa thường học về cùng nhau, vậy nên mọi người ở trường bắt đầu gán ghép em với cậu ấy, có đôi lúc em nghĩ cả những bạn nữ sinh ở hai trường đều… ghét em, bởi giống như em giành Akira khỏi tay bọn họ vậy !

- Thế em có giành không ?

- Ngốc, em chỉ xem Akira là bạn thôi, thế nhưng mọi người lại không nghĩ vậy, thế nên… một cách vô tình mà không hẹn trước, nữ sinh trường em và nam sinh trường Akira giống như… hùa nhau mà chia rẽ hai đứa vậy !

- Chia rẽ ?

- Ừa, nam sinh bên đó… kiểu như bạo dạn hơn, cứ đợi đến khi tan học là họ thường đến gặp em, dù chỉ là chào hỏi xã giao hay… gửi thư làm quen. Còn nữ sinh bên em thì cứ rối cả lên mỗi khi Akira đến trường, nói chung… cứ như cả hai đứa em đều bị làm phiền vậy !

- Thích vậy ta, được hâm mộ mà chê !

- Anh thử vậy xem có thích không, khó chịu lắm !

- Rồi sao nữa ?

- Thì… như vậy đó, có lúc Akira đùa rằng, chắc cậu ấy phải vờ làm bạn trai của em và em nhận lời luôn thì bọn họ mới thôi chọc phá mất !

- Hơ… đùa gì kì vậy ?

- Em… chỉ nghĩ đó là lời nói đùa đơn thuần thôi, nên cũng không trả lời gì cả. Rồi vào năm lớp 9, khi mà đội bóng của Akira được giải nhì toàn khu vực, và cậu ấy được đánh giá là ngôi sao sáng của giải đấu thì Akira lại càng nổi tiếng hơn nữa… nữ sinh thấy cậu ấy là gần như say mê luôn !

- Ghê….. !

- Cũng trong năm đó thì em nhận giải triển vọng Piano toàn thành, vậy nên tình cờ là… giống như cả hai đứa em đều hẹn nhau mà thi đấu vậy. Nhưng cũng vì vậy mà mọi người dường như nghĩ rằng, bởi Akira là Pitcher tương lai sáng sủa, em là Pianist tài năng, thế nên tụi em… gần như là một cặp rất xứng đôi, đến cả hai gia đình cũng cho rằng như vậy !

- ………… !

- Dường như lời nói đùa của Akira trở thành thật vậy, khi hai đứa em đi cạnh nhau thì hầu như mọi người đều không tranh cãi gì nữa, bởi biết rằng… bạn gái của cậu ấy chỉ có thể là em… và bạn trai của em thì phải là một Akira tài năng. Nam nữ sinh hai trường cũng thôi những động thái trước đó, và cho rằng tụi em gần như là một cặp rồi !

- ………. !

- Em thì nghĩ rằng hai đứa…vô hình chung như là bức bình phong, là lá chắn hoàn hảo cho nhau vậy, bởi tụi em là bạn thuở nhỏ, giờ đây nếu nép sau vỏ bọc có bạn trai là Akira thì không nam sinh nào làm phiền em nữa, và Akira có bạn gái là em thì các nữ sinh khác cũng tự động rút lui theo. Và… Akira nói với em rằng cậu ấy cũng nghĩ như vậy, thế nên em không hoài nghi gì thêm nữa, dù có đôi lúc… em hơi ngờ rằng Akira thích em !

- ……………. !

- Nhưng một chuyện xảy ra đã làm đảo lộn tất cả, khi mà… vào cuối năm lớp 9, trường Akira có tổ chức lễ hội Kouyasai !

- Kou….. ?

- Hội Kouyasai, là trước khi tốt nghiệp thì trường sẽ tổ chức ngày đốt lửa trại giữa sân vào ban đêm, đồng thời sẽ có khiêu vũ cùng nhau. Lẽ dĩ nhiên là nữ sinh trường em cũng được mời sang giao lưu để dự hội chợ ban ngày và tiệc nhảy ban đêm, nhưng có một luật bất thành văn rằng… mặc định nếu trong đêm hội Kouyasai này, chàng trai nào mời một cô gái khiêu vũ chung, nếu cô ấy nhận lời và bước ra nhảy cùng thì họ sẽ chính thức trở thành một cặp đôi kể từ hôm đó !

- Đừng nói với anh là sau đó….Akira… mời em khiêu vũ đấy ? – Tôi hoảng hồn.

- Ừm…. ! – Tiểu Mai nhẹ gật đầu.

- Thế rồi.. em có nhận lời không ? – Tôi hỏi mà nghe tim mình đập binh binh.

Tiểu Mai không trả lời câu hỏi của tôi, nàng chỉ im lặng nhìn ra biển, ánh mắt thoáng buồn hệt như nắng chiều đang dần tắt trên đồi lúc này vậy. Một chốc yên tĩnh sau đó, nàng đáp lại câu hỏi của tôi, cũng bằng một câu hỏi khác :

- Vậy anh nghĩ… em có nhận lời không ?

Đọc tiếp Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – chương 272

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

No Comments

    Leave a Comment