Yêu cô gái đang gần như bật khóc, những giọt nước mắt chỉ chực trào ra nếu như tôi ôm lấy nàng… nếu như…..

Tôi nhẹ ôm lấy Tiểu Mai, dìu nàng tựa vào người mình, thì thầm thật khẽ vào tai :

- Em có thể khóc, nhưng chỉ được trên bờ vai anh, và chỉ khóc lần này cho những chuyện đã qua, vì chúng đã trôi qua thật sự !

- ……… ! – Nàng vẫn lặng yên không nói, cứ như là đang không thở được nữa.

- Em không khóc, giữ trong lòng thì bức bối lắm đấy ! – Tôi kiên nhẫn.

- …….. ! – Vậy mà….vẫn tựa yên vào lòng tôi.

Rồi tôi…. bất giác cốc khẽ vào đầu nàng, như một người đang vỗ về một bé gái, vờ hăm doạ nhưng cũng thật đầy nét yêu chiều :

- Ngốc ạ, sống mãi với quá khứ thì không lớn lên được đâu !

- Hức….hu…….. !

Lần này thì Tiểu Mai khóc thật, đây là lần thứ ba tôi thấy nàng khóc, vẫn một cách chân nguyên mộc mạc nhất, nàng oà lên lúc ban đầu rồi dần nín khẽ về sau, chỉ còn những lời thổn thức đang thì thầm theo gió biển ngày xuân, theo ánh tà dương sắp tắt nơi đại dương mênh mông, nơi sóng vỗ rì rào vào bờ cát….

- Lúc khóc cũng đẹp, ôi… !

- Đừng trêu em…hic… !

- Hì hì, ướt cả vai áo anh, đền bù để em được cười không được sao ?

- Ngốc….. !

Tiểu Mai của tôi có lúc lạnh lùng băng sương nguyệt lãnh, có lúc lại phụng phịu như một cô bé con, và tôi biết chắc rằng dáng vẻ đang dụi mắt lúc này của nàng chỉ có mỗi tôi được biết mà thôi. Bởi Tiểu Mai không cho phép nàng yếu đuối trước bất kỳ ai khác, kể cả gia đình mình, vì nếu chỉ cần nàng khóc thì sẽ bị… gọi về nhà ngay tắp lự. Cũng phải thôi, một cô con gái như thế thì ai mà chả cưng, chả quý !

Hoàng hôn dần buông xuống, vầng dương đang chậm chạp lười biếng lặn sau đường chân trời, sau làn nước lấp lánh ánh sáng của buổi cuối ngày. Tiểu Mai tựa hẳn vào người tôi thật gần, nàng tuy hãy còn hơi buồn nhưng đã trông có vẻ thanh thản và nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tôi tự dưng đâm ra quỡn chí, biết rằng mình phải đùa vui gì đó để nàng cười vui trở lại.

- Uầy… sao mà anh thấy số anh khổ quá đi ! – Tôi vờ than thở.

- Sao mà khổ chứ… ? – Nàng ngạc nhiên nhướn mắt nhìn tôi.

- Thì cậu Akira kia đó, đẹp trai học giỏi, lại còn là tuyển thủ tài năng, còn anh thì sao ? Học hành làng nhàng chả ra cái thể thống gì ! – Tôi kể lể.

- Anh đá bóng giỏi mà, cũng đâu thua gì Akira ! – Tiểu Mai nhíu mày.

- Ờ, giỏi mà hai lần sút vào nhà em !

- Hì… nhờ vậy mình mới gặp nhau chứ !

- Kể như… có duyên nhỉ, Akira cạnh em lâu như vậy mà… còn anh mới hơn một năm đã được… làm bạn trai em rồi !

- Thì sao ?

- Kiểu như… không xứng ấy… em vừa đẹp vừa giỏi, con nhà danh giá, anh nhìn lè phè…như thằng bần ấy…hic !

- Đừng so sánh như vậy chứ, mỗi người mỗi khác mà !

- Khác thế quái nào, rõ là Akira… hơn đứt anh rồi !

Ừ… quả thật là tên Akira ấy giỏi hơn tôi thật… nghe kể mà thấy… ghen tị gì đâu !

Tiểu Mai phì cười tát nhẹ vào má tôi :

- Anh ngốc, nếu vậy thì em yêu anh là sai lầm à ?

- Bậy… là quyết định cực kì…cực kì chính xác nhất của em ! – Tôi vội chữa lời.

- Sao là chính xác ? Giải thích em nghe xem, có khi lại…thay đổi ý định không yêu anh nữa ấy chứ ! – Nàng vờ nheo mắt hỏi.

Thế là tôi hoảng vía bắt đầu… tự hão ngay :

- Anh… thân thế tốt đẹp, thông minh vô đối, tài năng trong mọi lĩnh vực, ứng biến nhanh không ai bằng, rồi…… !

- Rồi gì nữa ?

- Anh… giỏi võ nữa, siêu giỏi, ai cũng chả ngán !

- Ừa, ghê há !

- Chứ sao, anh đá bóng siêu đẳng nhé, lừa banh xỏ kim thì có mà như Pele tái thế !

- Ừm, giỏi ha !

Giai đoạn tự hão kết thúc, quay trở lại giai đoạn…tự kỷ :

- Nhưng…haizzz, nói thật đấy, anh thấy… anh chả có gì đặc biệt cả, bình thường lắm… con trai Việt Nam thua con trai bên Nhật nhiều nhỉ, cùng tuổi mà Akira giỏi hơn anh nhiều, cũng…. !

Tiểu Mai đưa tay lên môi tôi ra ý không nói, rồi nàng nhoẻn miệng cười :

- Em yêu anh, vì bản thân anh đã là điều đặc biệt rồi, đâu cần phải so sánh với ai !

- ……….. !

- Ngốc ạ, từ khi sinh ra thì anh đã là bản chính duy nhất trên đời rồi, đâu thể nào có người thứ hai, đúng không ?

- Vậy…à ?

- Ừa… khờ quá đi chứ !

Nàng phì cười rồi lại rúc vào lòng tôi, như tránh những cơn gió biển đang thổi mạnh dần về đêm :

- Hè vừa rồi, lúc về Nhật thì em được biết là Akira đã hoàn toàn bình phục rồi, và chuẩn bị đấu trận chung kết khu vực để giành vé tham dự Koushien đấy !

- Ừm, cũng tốt, vậy mới là con trai chứ !

- Hì, anh cũng cố gắng nhé !

- Cố gì…. ? Anh có mỗi cái học tiếng anh còn chưa xong…. !

- Em dạy cho, anh thông minh mà !

- Phải không ? Thiệt à ?

- Ừa, em không nhìn lầm người đâu, anh giỏi hơn em đấy !

- Anh… chỉ cần giỏi hơn Akira thôi, còn em thì… anh chịu thua !

- Em giỏi hơn Akira mà !

- Vậy….à…. ?

Tiểu Mai nói đến đây thì tôi đỏ bừng cả mặt, may mà đang ở bãi biển về đêm chứ không thì đã được một phen quê độ vì bị chọc ghẹo rồi. Thế nhưng nghe nàng nói xong thì tôi bỗng dưng thấy… nhuệ khí bừng bừng, hệt như vừa được cổ vũ hết lòng vậy, cảm giác tôi sẽ có thể làm được mọi thứ chỉ cần mình cố gắng là được.

Chốc sau, tôi chầm chậm đạp xe đưa Tiểu Mai dạo một vòng quanh đường biển Đồi Dương để tận hưởng không khí cuối ngày mồng một Tết rồi mới chở nàng về nhà :

- Vậy nhé, anh về đây ! – Tôi quay xe ra cổng.

- Ừa, về cẩn thận rồi nghỉ ngơi đi nhé, nhậu say cả hôm qua rồi đấy ! – Tiểu Mai ân cần dặn dò.

- Nhớ mà, cho anh gửi lời cảm ơn ba em nhé, hẹn bữa sau tái ngộ ! – Tôi tiếp lời.

- Không cho anh uống nữa, say xỉn ghê gì đâu ! – Nàng nhăn mặt.

- Hơ… giờ anh biết tửu lượng anh cao lắm, có khi lần tới anh uống bia hạ nốc ao ba em luôn đó, hì hì ! – Tôi cười khì dóc tổ để trấn an Tiểu Mai.

- ……… ! – Tiểu Mai không tỏ thái độ gì sau câu bá láp vừa rồi của tôi, nàng chỉ khẽ cắn môi ra chiều…ái ngại.

Chỉ bởi vì… hoạ vô đơn chí vào lúc cuối ngày, khi mà mải nói dóc tôi chả hề phát hiện ra rằng ba của Tiểu Mai nãy giờ cũng đang lững thững dạo bộ quanh khu gần nhà, và đến đứng ngay sau lưng tôi vào lúc tôi đang… báng bổ ba vợ.

- E hèm… lớn giọng quá he, thằng nhóc con !

Hình như sau lúc ấy là tôi đứng tim rồi lăn đùng ra đất xỉu luôn chẳng biết trời trăng mây gió gì nữa, các bạn ạ !

Đọc tiếp Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – chương 273

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment