Phải nói là đã khá lâu lắm rồi, kể từ sau vụ thằng Minh Huy đến giờ thì tôi mới được mục kích lại vẻ lạnh lùng đến bất nhẫn của Tiểu Mai. Sau khi bỏ mặc tôi đứng lớngớ ở bãi giữ xe, nàng chỉ buông một câu mà tôi chả rõ hàm ý là trách móc hay…khen thật mà vào lớp trước. Để rồi tôi cứ đờ đẫn dưới sân, mãi đến khi chuôngreo vang lên báo hiệu vào 15 phút truy bài đầu giờ thì tôi mới lò dò xách cặpbước lên hành lang.

Vàotrong lớp học, tôi ngay lập tức đưa mắt nhìn sang chỗ Tiểu Mai thì thấy nàngđang chăm chú nhìn vào tập vở, chả buồn quan tâm đến thế sự đang diễn ra ầm ầmxung quanh.

-Alô, tình hình tuần sau là trận chung kết vô tiền khoáng hậu của 11A1 tụi mìnhvới 12A21 sẽ diễn ra. Vậy cho nên yêu cầu bà con có mặt đông đủ vào chủ nhật tuầnsau để cổ vũ cho đội nhà, ai không đi thì yêu cầu… nộp phạt 2 ngàn tiền trà đánước nôi bồi dưỡng cho cầu thủ nha ! – Khang mập đứng trên bục giảng rống lên.

Dướilớp lập tức lao nhao hưởng ứng:

-Hê hê, dại gì không đi, vừa được xem đá banh, vừa khỏi mất tiền !

-Quả này vô địch là cái chắc rồi, lớp mình đá hay thế kia mà !

-Ừ, đội mình có “Tia chớp vàng” mà, dân chơi sợ gì mưa rơi, mưa rơi đâu làm ướtáo dân chơi !

-Eh…eh… còn tao “Luồng sét bạc “ nữa đâu mậy ?

-Mày là siêu nhân sịp đỏ thì có, haha !

Đanglâm vào tình cảnh khó xử với Tiểu Mai nên tôi lúc này đâm ra chán chường khôngthể tả, không thèm để ý những trò nhí nhố của tụi bạn trong lớp. Buông cặp đánhphịch một cái trên bàn, tôi thả người luôn lên ghế xụi lơ như thằng chết trôi:

-Mới sáng ra mà sao đó bây? – Luân khùng tò mò chồm lên hỏi.

-Chả sao… ! – Tôi uể oải lắc đầu.

-Hay là bị ẻm giận rồi ? Bình thường lúc nào cũng thấy mày vào lớp chung với Maikia mà ? – Nó đoán bậy bạ, vậy mà lại trúng tùm lum.

-Không có… ! – Tôi giật mình nhưng vẫn cố chối đây đẩy.

-Thế đã học bài chưa ? Gần thi rồi mậy?

-Đang học, có gì không ?

-Thì tuần sau đá banh, rồi tuần sau nữa là thi kỳ 2, thời gian hơi bị gấp đó !

-Ờ, biết !

Trôngthấy vẻ ngán ngẩm của tôi, thằng Luân hết ham nói chuyện, nó thè lưỡi chán ngánrồi lại ngồi thụt xuống, lại quay cuồng với cuốn bài tập Địa Lí trên tay. Theolẽ thường thì bây giờ tôi sẽ chạy nháo nhào lên mà phóng qua lũ bạn hoặc bất cứđứa nào đã làm bài tập Địa để năn nỉ, hoặc là đem quyền cán sự Toán ra mà dọa dẫmtụi nó cho chép bài. Thế nhưng bây giờ tôi đang buồn ơi là sầu, thì còn có tâmtrạng nào nữa để mà làm bài tập đâu chứ. Đầu óc rối bời vì những câu hỏi cứquay cuồng xung quanh, tôi lúc này thật là thấm thía cái ước muốn “cho thờigian quay trở lại” của một bài hát nào đó từng nghe. Bởi nếu tôi có thể quay trởlại cái thời điểm tối hôm qua thì tôi sẽ…

Không,không có được, tôi hẳn là phải giúp Minh Châu rồi, ai lại để con gái một thân mộtmình dắt bộ xe mà đi giữa đêm như vậy !

Thếthì tôi hẳn là phải thú thật với Tiểu Mai mọi chuyện rồi, nhưng… chả phải là chảcần tôi kể ra thì mọi chuyện cũng đã vừa được phơi bày hết rồi đó ư ?

Nếuvậy thì Tiểu Mai giận tôi là vì chuyện gì ? Có phải là do tôi đã giúp Minh Châu? Có phải nàng đang ghen ? Còn đặt giả thiết là Tiểu Mai giận vì tôi không kểnàng nghe thì cũng không hợp lí cho lắm, bởi nếu nàng đã giận thì dù tôi có kểsớm hay muộn thì kết cục vẫn là bị nàng giận !

Mànhư vậy thì rốt cuộc, Tiểu Mai đang giận tôi bởi lí do gì đây ?

Nghĩmãi mà vẫn không ra, tôi bực tức ôm đầu cúi gằm xuống mặt bàn, không hay biết rằngtiết đầu tiên của ngày hôm nay là giờ Địa Lí, và họa vô đơn chí đã xảy ra. Kếtthúc giờ truy bài, thầy dạy Địa bước vào lớp, vẫn ngồi xuống ghế và thư thái lậtdanh sách lớp ra như thường lệ, thầy cầm cây bút đỏ trong tay rồi lia hết mộthàng dọc từ trên xuống dưới, cuối cùng đã chọn được thí sinh đầu tiên:

-Võ Trí Nam, kiểm tra bài cũ !

Nghethầy nhắc đến tên thì tôi giật thót cả người, run rẩy lôi cuốn bài tập Địatrong hộc bàn ra mà bước lập cập lên bục giảng.

-Có làm bài tập ở nhà không ? – Thầy hé mắt kính ra lừ mắt nhìn tôi.

Làmthế quái nào được mà làm, cả ngày hôm qua tôi chỉ ôn các môn tự nhiên, sau đó bỏđi chơi game online, tối về thì kẹt vụ Minh Châu rồi lăn đùng luôn ra mà say giấcnồng thì đào đâu ra chữ nào trong bài tập về nhà.

Hếtcách, tôi đành thú thật:

-Dạ… không !

-Dzê-rô, về chỗ !

Tácphong của thầy dạy Địa Lí là thế, không cần biết bọn tôi có học thuộc bài haykhông, điều kiện tiên quyết đầu tiên của thầy trước khi truy bài là học sinh phảicó làm bài tập ở nhà, có làm thì mới tiếp tục dò bài, không làm thì ăn trứng ngỗngrồi lết về chỗ. Chính vì vậy nên hôm nào có tiết Địa là lớp tôi loạn cả lên vìđứa này muốn chép bài đứa kia, mà đa số hầu hết đứa học sinh nào cũng ngán ngẩmmấy cái bài tập Địa Lí dài loằng ngoằng lại liên tục vẽ biểu đồ các loại. Mọihôm thì tôi chả lo lắng gì cả, không chép bài của bạn bè được thì chịu khó vácxác lên chỗ Tiểu Mai để mượn bài của nàng mà chép, dù rằng sau đó chắc chắn tôisẽ ăn “véo thần chưởng”, nhờ vậy mà đã thoát luôn mấy đợt kiểm tra liền.

Thếnhưng sáng hôm nay, tôi đầu óc cứ nghĩ ngợi tứ lung tung, làm thế nào mà dám đụngđến Tiểu Mai để hỏi bài nữa. Chính vì vậy, tôi đã lãnh trứng ngỗng về nhà luộcăn chơi.

“Tiachớp vàng” bị điểm 0, vậy nên kéo theo đó là thầy Địa nổi hứng kiểm tra một loạtdanh sách các đối tượng bị tình nghi, ít phút sau đã nâng tổng số “nạn nhân “ bịdính bom dò bài rải thảm lên đến con số hơn 10 người. Trong đó tất nhiên có thằngDũng xoắn và Tuấn rách, hai thằng này đang mặt nhăn mày nhó mếu máo:

-Hôm qua em phải chăm sóc mẹ bị bệnh… thầy ơi.. !

-Tối qua mẹ em bệnh… em khổ lắm ạ…. !

Ácmột nỗi, cả hai thằng này đều tư tưởng lớp gặp nhau, không hẹn mà cùng bịa ra mộtlí do “xưa rồi Diễm”, cùng nói huỵch toẹt ra trước lớp. Hai thằng nó làm như mẹtụi nó nổi hứng lên rủ nhau bệnh đồng loạt hay sao mà cũng nghĩ ra một cái cớ hếtsức bá láp. Và thầy Địa không để sót trò lừa ngớ ngẩn này, cũng như cả lớp đangcười ầm lên bên dưới:

-Hai đứa đúng là bạn thân nhỉ ? Bây giờ tôi gọi điện về nhà từng trò, nếu đúngthì không sao, còn nếu mà thầy biết hai đứa giở trò….. !

Dũngxoắn và Tuấn rách đúng là hai thằng bạn chí cốt, vừa nghe thầy dọa đã sợ vãi mậtđến són ra quần mà lại… không hẹn cùng thú tội ngay:

-Dạ… em… xin lỗi thầy… thầy tha cho em… !

-Nãy… em giỡn đó thầy… mẹ em khỏe ghê lắm.. !

Mộttràng cười khủng khiếp rung động cả dãy hành lang nổ ra từ các bàn học bên dưới,tôi dù đang bối rối tâm tư cũng phải bật cười trước cái sự hài hước của hai thằngông mãnh này vừa gây ra. Kết quả hôm đó, thầy Địa không ghi đích danh từng đứa “tộinhân” vào sổ đầu bài mà chỉ phê vô bảng phong thần là nhiều học sinh không làmbài tập, chỉ có trong sổ điểm của thầy là 13 đứa lãnh con số 0 to tướng.

Đờihọc sinh kể cũng lạ, nếu chỉ có một, hoặc hai đứa bị điểm kém thì đứa đó sẽ trởthành tội nhân thiên cổ và là đề tài xì xầm bàn tán của tụi trong lớp, liên tụchứng những ánh nhìn soi mói sau kiểm tra. Thế nhưng chỉ cần số lượng những đứadò bài bị điểm thấp vượt quá con số 10 thì tự động đám này sẽ hình thành nên một“liên minh chống cháy “.

-Hây dà… chán nhỉ !

-Chán gì bây ơi, vui mà !

-Ờ, mấy khi được đứng chung hàng ngũ anh hùng đâu, con điểm 0 có là gì !

Vậyđấy, cái đó tụi học sinh bị điểm kém thường gọi là “thấy chuyện bất bình, rútđao tương trợ”. Thế cho nên dù bị ăn trứng thì thằng Tuấn rách và Dũng xoắncùng những đứa còn lại vẫn cứ cười nói vui vẻ do tính chất quy mô của đợt kiểmtra đột xuất lần này. Chỉ có mỗi mình tôi là đang chảy dài mặt ra như trái dưaleo, tám phần là đang bị Tiểu Mai giận, hai phần là đã bị giận mà còn phơi rađiểm kém ngay trước mắt nàng, thế là tệ càng thêm tệ.

-Sao thế ? Bữa nay mày sao đấy ?

-Không… ! – Tôi lắc đầu nguầy nguậy rồi úp mặt xuống bàn.

Lầmbầm nguyền rủa trách trời trách đất một hồi, cuối cùng tôi cũng đã chấp nhận mộtsự thật rằng mình đang bị Tiểu Mai giận, và phải tìm cách làm lành với nàng.

Giờra chơi, nhân lúc mấy nhỏ con gái xung quanh đã kéo nhau ra ngoài thì tôi mớilò dò lại gần chỗ Tiểu Mai và nhẹ nhàng ngồi xuống. Dù biết đó là tôi, nhưng TiểuMai vẫn chả hề đếm xỉa gì đến mà vẫn chúi mũi vào quyển tập toán cho tiết sau.

-…….. !

-…………. !

-E hèm… !

-………….. !

Vờhúng hắng giọng để thông báo về sự có mặt của mình mà vẫn không làm Tiểu Maichú ý, tôi đâm ra hụt hẫng hết sức.

-Này… anh nói rồi, chỉ là lúc đó thấy nhỏ đó tội quá, nên anh mới giúp thôi, chứmọi chuyện không như em nghĩ đâu !

-………. !

-Thật đó, anh chả có… tình ý gì với nhỏ đó hết, chỉ là người quen thì giúp, vớilại anh cũng còn nợ nhỏ đó mà… !

-…………… !

TiểuMai không đáp lại lời tôi nói, mà dường như nàng cũng chẳng buồn nghe, cứ lậtqua lật lại những trang giấy sách. Thế nhưng nói gì thì nói, vụ này có lẽ làtôi sai, nên làm gì cũng phải xuống nước với nàng mà thôi.

-Uầy… thôi mà, đừng có giận mà !

-………. !

-À.. lúc nãy bài Địa… em đừng nghĩ gì nha, anh hôm giờ vẫn ôn bài thi đó, chỉ cóxui xẻo sao dính bữa hôm nay thôi… hic !

-……………. !

Vậyđấy, yêu một người con gái lạnh lùng băng sương nguyệt lãnh là như vậy đấy, mỗilần nàng giận là tôi lao đao khốn đốn không thể nào tả được. Chẳng thà Tiểu Maiphản ứng như những nhỏ con gái khác, giận dỗi la hét, hay thậm chí là khóc… thìtôi còn biết đường mà định liệu nói năng. Chứ đằng này cứ mãi im lặng, chả buồnnói hay nhìn mặt nhau câu nào thì hỏi tôi phải làm sao đây? Giận thì rõ là nànggiận tôi đấy, nhưng phải cho tôi biết lí do chứ ?

Khôngthể lay chuyển được Tiểu Mai, tôi đành ngồi lại thêm vài phút nữa chăm chú nhìnnàng với vẻ mặt cù nhây của mình như thể chọc phá, ấy vậy mà cũng không mảy maykhiến nàng ghé một nửa ánh mắt. Chịu hết xiết, tôi thở dài đứng dậy uể oải bướcvào chỗ ngồi, để rồi suốt 3 tiết còn lại tôi chỉ toàn cắn bút nghĩ ngợi vẩn vơmà chả nhét được chữ nào trong đầu.

Giờra về, khi cả đám bạn hào hứng túa ra ngoài cửa lớp thì tôi rầu rĩ đứng dậy xếpsách vở vào cặp, lắc đầu từ chối lời rủ rê tối đi chơi của hội bàn tròn, tôi đứngnhìn Tiểu Mai cũng đang thu dọn tập sách.

-Về nhé, thằng Nam nhớ chiều ra tập bóng !

-Đúng 3 giờ đó mày, trễ là mệt à nha !

-Bữa nay nó sao ấy ? Chắc ăn nhầm cái gì rồi !

Mặckệ mấy thằng bạn vô tâm đang bá vai kéo nhau đi về, tôi đeo cặp qua vai rồi bướcđến gần Tiểu Mai:

-Về nhé, anh ra lấy xe !

-…… ! – Nàng không đáp, chỉ thoáng dừng lại một chút rồi ôm cặp bước luôn một mạchra cổng trường.

Quásửng sốt vì hành động của nàng, tôi vội chạy theo thì hồi sau mới thở phào khibiết nàng vẫn còn đứng đợi tôi ở cổng chứ không phải vì quá giận mà quyết địnhđi bộ từ trường về nhà luôn. Thế là tôi vội nháo nhào phóng ra bãi gửi xe,nhanh tay chộp lấy con ngựa sắt quen thuộc của mình mà phóng ra cổng.

-Lên xe đi… em… ! – Định bông đùa với Tiểu Mai như mọi hôm, nhưng bắt gặp vẻ lạnhbăng của nàng thì tôi đâm chột dạ, chỉ mời nhát gừng.

-……. ! – Không thèm bỏ cặp vào giỏ xe tôi, nàng ngồi luôn lên yên sau.

Đólà lần đầu tiên mà khi ngồi sau xe của tôi, Tiểu Mai không thèm đưa tay níu áohay vịn eo như thường lệ, mà lần này nàng chỉ bám vào yên xe. Ai cũng biết congái mặc áo dài ngồi một bên xe, một tay ôm cặp một tay vịn yên thì sẽ rất dễ  té, thế nên suốt quãng đường từ trường vềnhà, tôi phải cố gắng chạy xe chậm hết mức có thể để giữ an toàn cho Tiểu Mai.

-Nắng không em ? À… bữa nay trời âm u mà nhỉ !

-………… !

-Em về rồi thì nhớ ăn cơm, đừng có ham con mèo đần quá mà bỏ bữa, chiều nay anhđi tập bóng đó, chắc không qua em được !

-…………………. !

-Thôi mà… giận hoài, anh xin lỗi mà, được chưa ?

-…………. !

-Em cứ im thế thì anh biết gì đâu… ? Uầy… !

-………………. !

Aiđó nói cho tôi biết, tình cảnh này tôi phải làm gì không ?

Đưađược Tiểu Mai dừng trước cổng nhà, tôi ngao ngán khi nàng vẫn nhất mực im lặngmà lạnh lùng mở cổng rồi bước vào nhà, không thèm chào tôi như mọi hôm. Nhưngtôi thì vẫn phải giữ lễ như trước:

-Anh về nhé… em nhớ ăn trưa đấy !

-………… ! – Và Tiểu Mai đóng sầm cửa lại, mặc tôi đơ mặt ra giữa đường.

Trưahôm đó, Trân không về nhà ăn trưa, mãi đến buổi chiều sau khi tôi tập bóng xongcũng là lúc con bé học về thì mới biết thêm cơ sự nữa. Đó là dường như Tiểu Maikhông hề kể gì với Trân chuyện xảy ra giữa hai đứa tôi hôm nay, thế nên Trânlúc này lại tò mò hỏi:

-Sao rồi ? Lúc sáng chị Mai có nói gì vụ anh sửa xe bạn gái khác không ?

-Ơ… em không biết gì à ? – Tôi lờ mờ nghi hoặc.

-Không, chị Mai chẳng nói gì hết ! – Trân lại càng ngơ ngác hơn tôi.

-Chả kể gì với em luôn ? – Tôi thắc mắc.

-Không có, vẫn bình thường !

-Thế… sao trưa nay em không về nhà ăn cơm?

-Chị Mai rủ ở lại, nên em về nhà lấy đồ xong mới chạy qua !

-Rồi… hai chị em vẫn bình thường hả ? Không… ý anh là…. !

-Vẫn vậy, không có gì hết…à…à… hai anh chị lại có chuyện gì nữa rồi ?

Tránhđi câu hỏi trực diện vấn đề của bé Trân, tôi không đáp mà chạy luôn một mạchlên lầu, kệ cho bé Trân đang dậm chân bực bội bên dưới:

- Người gì đâu…. Hứ.. không nói thì thôi… !

Vàkể từ hôm đó, tôi lần đầu tiên đã phải hứng chịu một mùa đông giữa hè lạnh giánhất mà tôi từng biết, bởi Tiểu Mai lúc này còn lạnh lùng hơn cả ngày đầu gặpnhau, thậm chí vượt xa cái thời tôi còn theo đuổi nàng. Liên tục mấy ngày liền,tôi cứ lặp đi lặp lại mãi cái điệp khúc sáng sớm qua chở Tiểu Mai đi học, nàngngồi sau vịn xe, chỉ có mình tôi độc thoại và không hề tỏ thái độ gì là quantâm đến những điều tôi nói. Về đến nhà, nàng đi luôn một mạch vào trong không mộtlời hồi đáp cho những câu nói có cánh trong vô vọng của tôi.

Lạlùng ở chỗ là những khi trên lớp, dù vẫn không nói chuyện với tôi nhưng có nhữngkhi tôi rủ nàng xuống can-tin gặp mặt, hay vờ mượn bút thước của nàng thì vẫnđược như ý. Đám bạn xung quanh không đến nỗi nghi ngờ là tụi tôi đang có hục hặcvới nhau. Ấy vậy mà khi xuống căn-tin thì Tiểu Mai lại chả thèm đếm xỉa gì đếncái phần độc thoại đầy bất lực của tên bạn trai đang ngồi ở phía đối diện.

Nhưngkhi về đến nhà, dù tôi có nói cách trời cũng không khiến Tiểu Mai chú ý, nàng hếtnấu ăn rồi lại ngồi chơi với mèo đần Leo dù có phần trầm lắng hơn. Kệ xác tôingồi trơ ra giữa phòng khách, Tiểu Mai cứ kiên định giữ mãi thái độ băng giá ấy.Tôi đến, thì nàng ra mở cổng rồi để tôi tự đóng cổng, tôi ngồi chơi thì nàngxem như tôi chả có mặt ở nhà, vẫn cứ sinh hoạt bình thường. Tôi về thì nàng chảbuồn để tâm, cứ thế tôi cứ dắt xe ra ngoài, nhưng hễ tôi vừa đạp xe được vài bướclà nghe tiếng cửa đóng sầm sau lưng mình.

Tìnhhình mà tôi xuống nước hỏi han, thiếu điều nhè ra luôn mà vẫn không suy suyểnđược Tiểu Mai kéo dài thêm khoảng vài ba ngày thì tôi đâm ra bực mình. Bởi tínhtôi là không chịu được cảm giác mình bị xem là người thừa, bị gạt ra xem như làkhông tồn tại, tôi rất ghét cảm giác bị tẩy chay và cô lập đó. Thế nên vào mộtbuổi chiều nọ, khi tôi đi mua trái cây đến nhà để nhờ Tiểu Mai gọt ra cả haicùng ăn mà nàng vẫn làm như chẳng hề nghe thấy, tôi bèn bực tức đứng phắt dậymà sẵng giọng:

-Bây giờ em làm sao? Anh nhận sai em cũng không nói, anh hỏi em cũng chẳng ừ, emcứ vậy thì anh biết gì để mà khắc phục ?

-……… ! – Tiểu Mai bồng con Leo lên, khẽ vuốt ve đầu nó.

-Em còn định thế này đến bao giờ nữa ? Chuyện có đáng phải như vậy không ? Anh đángbị như vậy lắm à ? Suốt mấy ngày nay anh ngày nào cũng tới nhà em, nhưng đổi lạilà toàn anh tự nói chuyện, ý em bây giờ muốn sao? Em thích chơi với con mèo đómiết hả ?

Bịtôi công kích bằng cả một tràng dài xổ ra những ấm ức, Tiểu Mai lần đầu tiên đãcó biểu lộ một chút thái độ, nàng thả con Leo xuống đất, khẽ đưa tay vuốt tóc rồiyên lặng nhìn tôi:

-Cũng chịu nhìn anh rồi à ? Vậy giờ em nói đi ? Sao đây ? – Tôi được nước làm tới.

-……… ! – Vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, Tiểu Mai không trả lời.

-Em……….. ! – Tôi cắn răng, đã bắt đầu nóng gáy.

Vàrồi quá nóng nảy, tôi giật phắt chùm chìa khóa xe trên bàn rồi bước luôn rangoài:

-Về đây !

Vạnlần không thể ngờ được là khi đó, Tiểu Mai lại nói ra một câu đầu tiên suốt từmấy hôm nay đến giờ, một câu khiến tôi không thể nào tin được:

-Thế thì từ mai, anh không cần đến đây nữa !

Sữngngười mất vài giây, tôi nhìn Tiểu Mai đầy ngạc nhiên rồi cũng bực tức gằn giọng:

-Thích thì chiều, hừ !

Mởcửa một cách đầy bạo lực, tôi dắt ào xe ra ngoài rồi đạp luôn một mạch, chảthèm quan tâm ở đằng sau là cô nàng người yêu khó tính kia đang làm gì.

-“Gì chứ ? Hôm nay lại đuổi mình nữa sao ? Có cần phải làm quá lên như vậy không?”

-“Muốn giận chứ gì, đây giận cho biết ! “

Khôngbiết phải làm gì để xả cơn bực tức đang làm nóng bừng cái đầu mình lúc này, tôibất giác quẹo luôn ra quán net quen thuộc. Ngồi đại một cái máy tính trong góc,tôi thở hổn hển như vừa trải qua một trận kịch chiến cực kỳ tốn thể lực.

-“Điên thật, chuyện bé xé ra to, đã xin lỗi mà lại cứ lấn tới, chẳng nói chẳng rằngthì bố ai biết đâu mà lần, đúng là con gái muôn đời vẫn là con gái. Tính khí thấtthường, ương bướng không chịu được ! “

Càngnghĩ mà tức, tôi hậm hực đập tay xuống bàn trong vô thức, đánh ầm một cái khiếnông chủ quán giật mình quay sang. May thay tôi là khách quen cả mấy năm trời,chứ nếu không thì giờ này tôi đã bị đá nhào đầu ra đường luôn rồi.

Đangnóng gáy vì chuyện vừa xảy ra, tôi không hề để ý là có người đang ngồi bên cạnhnhìn mình, và bất chợt một giọng nói con gái vang lên:

-Làm gì mà trông mặt kinh thế ? Chơi CS xả stress hông nè ?

 

Đọc tiếp Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái – chương 329

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

26 Comments

  1. thảo says:

    1 ne

  2. thảo says:

    hay quá nhớ lại lúc còn đi học quá
    hihi tình đầu của mình cũng có nét giống nam đó

  3. Thanh says:

    Truyen hay wa !!!!
    Tinh tiet loi cuon !!!!
    Mog tac gia nhanh ho mot chut !!!!!

  4. cuong says:

    hóng chap tiếp. truyện đọc lôi cuốn ghê, cơ mà có vài tình tiết vô lý ko biết có phải phải nhầm ko hay là ý đồ tác giả :)

  5. Hajzz lần này có khi Tiểu Mai phải xin lỗi rồi rõ là làm hơi quá mà rõ là Nam vs mình giống nhau lắm

  6. Ngọc diên says:

    Pao gjờ update nữa vậy các bạn

  7. Nhokvip says:

    Lau wa ad oj.dag gay can!!!

  8. thảo says:

    lâu thật

  9. tanloi says:

    nam doc hjt 10ng toi day thj stop

  10. custardapple says:

    lâu quá. tác giả ơi. nhanh đi. đang hay ma

  11. Lona says:

    Ujjjjjjj…..lau wa, le le ad uj. Pa kon cho daj co roaj ne

  12. Long says:

    Nhu không được thì phải cương thui,
    Nhưng phần thắng cuối cùng vẫn thuộc về con gái.

  13. Zero says:

    Lâu lắm rồi mới được đọc một chuyện hay đến thế ^.^

  14. boycon_96 says:

    bao j thy co chap moi vay?

    • sóng gió says:

      Thường là chủ nhật sẽ có chap mới bạn nhé, mỗi tuần tác giả ra 2 chap.

  15. cuong says:

    lót đôi tông lào hóng…..

  16. cuong says:

    Thảo ôi cho a làm wen đi :)

  17. Bao Nguyen says:

    eo dag t0j d0an gay kan kua 2 kao tku cs laj ket tkuc pun

  18. thảo says:

    hi a cường
    muốn làm quen hả?
    ok men luôn khe khe

  19. thảo says:

    hôm nay cn nè sao ngồi chờ dài cổ mà ko thấy gì hết bà con ơi
    chán như con gián luôn
    buồn

  20. Thành says:

    Mình đoán đoạn kết là thế này :
    - Tiểu Mai vì 1 căn bệnh rất nặng gì đó mà rời xa Nam [Vì trong đêm Valentine trắng M đã từng nói ...] . Trân sẽ là người thay thế vị trí của Mai ….

  21. Ka Fu says:

    Tác giả ơi nhanh nhanh post truyện đi mọi người chờ đợi lâu quá!!! Truyện viết rất hay và hấp dẫn!!! Mình cũng như bao bạn khác rất háo hức chờ chap mới!!! Mong tác giả sớm ra nha!!! Mình và mọi người luôn ủng hộ bạn!!

  22. samfro says:

    Chap moi dau.lau lam roi ma ko co

  23. nguyen says:

    tac gia oi sao lau ra the gan nua thang rui do @@

Leave a Comment