Sáng hôm sau, tại phòng khách

- Ủa, lạ vậy, bình thường Yuri vẫn là người dậy sớm nhất mà, sao cậu ấy vẫn chưa xuống ? (Rina)

- Uh, lạ ta, bình thường thằng Hiro cũng phải dậy rồi chứ (Shun)

- Có điều không ổn ? Lên phòng Yuri thôi. Karen nói theo kiểu hình sự.

Sau lời nói của Karen thì cả 6 người đều rón rén lên phòng Yuri thì thấy cảnh rất là … Mọi người mới vào đứng xung quanh giường nhìn hai người vẫn đang ngủ ngon lành. Đúng lúc đấy, Yuri cũng mở mắt thấy mọi người đứng xung quanh liền hỏi mà cái tay vẫn ôm Hiro nha ^ ^:

- Ủa mọi người làm gì ở đây vậy.

Không ai nói gì mà tất cả chỉ nhìn Yuri cười gian, thấy điều gì đó không ổn cô mới nhìn xung quanh rồi hét lên:

- ÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.

Thấy tiếng hét Hiro cũng tỉnh dậy với khuôn mặt ngái ngủ thì thấy Yuri đang ngồi bên cạnh khuôn mặt đỏ bừng:

- Có chuyện gì vậy ?

- MÀY/ANH CÒN HỎI CHUYỆN GÌ? 6 người kia đồng thanh.

Yuri không nói gì, chỉ chạy với khuôn mặt đỏ bừng ra tủ lấy bộ đồng phục rồi trước khi ra cửa, cô nói với Rina:

- Rina, tớ dùng phòng cậu nhé. Cô nói xong chạy biến đi luôn.

Sau khi Yuri đi xong thì năm người kia mới bắt đầu tra khảo:

- Chuyện gì xảy ra ở đây thế hả ? Shun nói với vẻ răn đe

- Đêm qua mày đã làm gì (Yuu)

- Nè, anh làm gì chị í rồi (Mika)

- Này trả lời đi chứ (Masa)

- Từ từ chứ, mấy người hỏi thế tôi trả lời sao ? Hiro hơi tức giận nói

- VẬY THÌ TRẢ LỜI ĐI. Năm người kia đồng thanh hét to

- Thì tại tôi ngủ quên. Hiro trả lời như không có gì.

- Này anh trả lời thế mà được à. Karen hét.

- Lần này thì anh đi giải thích với Yuri nhá. Rina cũng hét lên

- Thì chỉ là tôi ngủ quên rồi xong nằm ngủ chung thôi mà.

- ANH NÓI THẾ MÀ NGHE ĐƯỢC À ? Karen và Rina đồng thanh hét.

- Huh ?

- Các anh vẫn chưa hiểu hết chị ấy đâu. Thôi xuống ăn sáng đi.

Nói xong cả năm người xuống nhà để lại cái khuôn mặt vẫn còn đang ngơ ngác của Hiro trong phòng. Lúc xuống phòng ăn, không thấy Yuri Karen mới hỏi:

- Quản gia Lee, Yuri đâu rồi ?

- Cô ấy không ăn sáng mà đi học trước rồi, lúc đi khuôn mặt cô ấy vẫn đỏ bừng. Ah, mà cô ấy kêu hai cô đem cặp cho cô ấy. Quản gia Lee mỉm cười.

- Chúng cháu biết rồi. Mà mọi người ăn sáng thôi.

Sau khi ăn sáng xong, Rina mới nói:

- Hôm nay chúng tôi sẽ đi bằng xe đạp, mấy anh đi trước đi ?

- Sao vậy các chị. Masa hỏi

- Mấy người còn hỏi nữa (Karen)

- LÀ CHÚNG TÔI KHÔNG MUỐN GẶP RẮC RỐI ĐÓ. Karen và Rina đồng thanh hét.

Lúc tới lớp, cả 6 người không thấy Yuri đâu, hỏi thì có người nói là cô ấy đến xong chạy ra khỏi lớp rồi. Khi chuông reo thì Yuri mới vào lớp ^ ^.

Giờ ra chơi

Khi chuông reo giờ ra chơi, Yuri cũng chạy đâu mất chả để mấy người kia kịp hỏi gì. Xem Yuri đi đâu nhé ^ ^ Ra là cô lên sân thượng, đầu giờ cô cũng lên sân thượng trốn, đang đứng trên lan can hóng gió thì cô nghe có tiếng gọi mình:

- Con nhỏ kia.

- Gì thế ? Ra lại là cô à, Sumii. Yuri nói với giọng khinh bỉ

- Sao ? Sắp chết rồi còn lớn giọng, để xem hôm nay ba đứa kia có cứu được mày không ?

- Cô… cô định làm gì ?

- Thì mày uống rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt còn gì. Thế tao hỏi mày lần cuối, mày có chịu rời xa Prince không ? Sumii quát lớn

- Nực cười, sao tôi phải nghe cô. Cô không viết đánh vần từ không à. Để tôi đánh vần hộ nhé K-H-Ô-N-G.

- Mày… mày… để xem mày còn cứng đầu được nữa không. Lên đi.

- Mấy… mấy người định làm gì ? Mấy người dám thì đừng trách tôi.

- Nực cười. Mày thì làm được gì ?

Khi bọn con gái đang định xông vào đánh cô thì có tiếng hét lên ở phía sau:

- DỪNG TAY.

- Ra là anh à, đừng xen vào chuyện của tôi.

- Nếu tôi cứ muốn.

- Tôi nể anh là bạn nên anh đừng có không biết điều.

- Tôi không biết điều thì sao mà cô đánh lại tôi sao, mà cô nghĩ cái này mà bị phát tán ra trường thì sao ?

- Anh… anh. Thôi được coi như hôm nay mày may mắn. Đi thôi. Sumii chỉ vào Yuri nói.

Sumii ra lệnh cho bọn con gái rút. Sau khi bọn Sumii đi khỏi, người con trai mới đến chỗ cô và hỏi:

- Cô không sao chứ ?

- Tôi không sao, cảm ơn anh. Yuri cười tươi.

- Uhm.

- Anh tên gì vậy ? Tôi biết được không.

- Uhm. Tôi là Dương Thế Khang gọi là Kou cũng được. Còn cô tên gì ?

GIỚI THIỆU NHÂN VẬT MỚI:

Dương Thế Khang (Kou): đẹp zai, học giỏi, giỏi võ, cũng là một hotboy nhưng không nổi bằng Prince, sau này sẽ thuộc nhóm Prince và Devil, rất thích Yuri, con trai tập đoàn Vương Anh lớn thứ năm thế giới – đồng hạng với tập đoàn Vũ Hoàng

- Tôi là Hàn Băng Tuyết, gọi tôi là Yuri.

- Tên cô đẹp thật đó mà cô học lớp nào vậy ?

- 12A.

- Còn tôi lớp 12B. Kou mỉm cười. Mọi người hay gọi cô là Yuri đúng không nhưng tôi muốn gọi cô là Tuyết, được chứ ?

- Tuỳ anh thôi. Nhưng chuyện lúc nãy lần nữa cảm ơn anh nha, không tôi lại lần nữa phải vào viện rồi, mùi bệnh viện thực khó chịu lắm nha.

- Không có gì mà. Mà cô làm gì mà để Sumii gọi người đánh vậy ?

- Không có gì đâu. Chuyện không đáng để anh biết. Mà thôi tới giờ vào lớp rồi, hẹn gặp lại. Yuri cười.

- Uhm, sẽ gặp lại mà.

- Chào anh. Yuri nói xong rồi chạy ra phía cầu thang để về lớp.

Vừa ngồi xuống chỗ ngồi thì cô thấy có bức thư ở dưới ngăn bàn. Bức thư đó là của Sumii, cô vẫn đang nghĩ có nên đi hay không. Cuối cùng, quyết định của cô là sẽ đi tới nơi hẹn. Mấy tiết tiếp theo cũng chả đặc biệt là bao nên tác giả tua nhé. Cuối giờ học, Yuri cũng nhanh chóng cất sách vở rồi ra chỗ hẹn – sau trường. Karen và Rina cũng chả biết cô đi đâu còn Hiro thì cứ tưởng cô giận anh nên mới chuồn. Sau khi ra chỗ hẹn, Yuri mới nói to:

- Các cô ở đâu ?

- Tụi tao đây ? Coi như mày cũng không phải là con rùa rụt cổ. Sumii từ đâu đi tới

- Mấy cô muốn nói gì thì nhanh lên, tôi không dư thời gian.

- Chẳng phải tao đã nói rồi sao nhưng tại mày không nghe thôi, tụi bây đâu lên.

Khoảng 20 đứa con gái lao tới đánh Yuri nếu là bình thường thì cả lũ con gái này chẳng nhằm nhò gì với cô cả nhưng hiện tại cô đang mất trí nhớ, không hề nhớ mình có võ một chút nào cả. Cả lũ con gái lao vào tới tấp đánh cô, Sumii thì cứ đứng ở ngoài cười ha hả. Cô đau, cô cảm thấy đau lắm, bỗng cô lại nhớ tới Hiro, tại sao lúc này anh không tới cứu cô. Cô bị đánh mãi, cho đến lúc cô suýt ngất đi thì có tiếng hét lớn:

- CÁC CÔ, DỪNG TAY LẠI. Là Kou

Nhưng cả lũ con gái không nghe vẫn cứ tiếp tục đánh, Kou liền lao tới lũ con gái hạ từng đứa một rồi quát:

- Sumii, chẳng phải tôi đã cảnh cáo cô rồi sao, sao cô còn dám.

- Anh có thể cảnh cáo tôi một lần nhưng không thể mãi mãi đâu. Anh tưởng anh có thể làm tôi sợ sao.

- Đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo cô nếu còn lần sau cô hãy coi chừng, tôi không khách sáo đâu.

- Kệ anh, chẳng lẽ anh thích nó

- Không liên quan đến cô

- Coi như tha cho nó. Dù sao tôi cũng đã cho nó bài học rồi.

Chờ Sumii đi, Kou mới đến bên Yuri nâng cô dậy rồi nói:

- Tuyết, Tuyết, cô sao vậy, tỉnh dậy đi. Trước khi ngất đi Yuri đã nghe được ai đó gọi mình.

Buổi tối

- Cô tỉnh rồi à ?

- Tôi đang ở đâu vậy, đau đầu quá.

- Cô đang ở nhà tôi. Tôi nhớ lúc nãy mình bị Sumii đánh xong rồi ngất đi

- Là tôi cứu cô.

- Lại một lần nữa nợ anh rồi. Yuri cười tươi.

Kou không nói gì chỉ mỉm cười.

- À, mà tôi muốn về nhà. Ái… Đau. Yuri đang định ngồi dậy thì cả người đau buốt không ngồi được

- Bác sĩ bảo cô phải nghỉ ngơi thêm, đặc biệt phải được bồi dưỡng, bây giờ cô chưa được ngôi hay đi lại đâu, nhanh nhất là sáng mai cô sẽ khoẻ lại.

- Híc… Nặng thế sao ?

- Cô cứ ở đây đi nếu mai cô đã khoẻ rồi thì tôi đưa cô về.

- Làm sao mà được, mà hình như đây là phòng anh mà.

- Không sao mà, cô cứ ở đây đi

- Không sao thật chứ, lại làm phiền anh rồi. Yuri cười tươi.

- Tôi đã nói là ổn mà, còn bây giờ cô ăn cháo để lấy sức đi. Kou mỉm cười

- Hi, cảm ơn anh nha, cái bao tử của tôi cũng đang réo nè, từ trưa có được ăn gì đâu

- Được rồi cô ăn đi. Lời nói của cô làm Kou phì cười. Nhưng cô thế kia làm sao mà ăn được để tôi đút cô ăn

- Thôi, không đâu, tôi ngại lắm, để tôi tự ăn cũng được. Vừa nói xong Yuri cầm cái thìa lên nhưng làm rơi xuống đất.

- Tôi đã nói mà. Tôi là bạn cô giúp nhau thôi mà

- Uh ha, bạn bè giúp nhau. Yuri cười tươi.

- Nào, bây giờ thì cô ăn đi. Cô lại làm Kou phì cười.

Kou cứ thế mà đút cháo cho Yuri ăn, sau khi ăn xong thì cô cũng ngủ. Lúc này tại biệt thự Angle:

- Rina à, sao Yuri vẫn chưa về.

- Sao tớ biết được, tớ cũng đang lo quá nè.

- Mấy chị gọi cho chị chưa. Masa hỏi

- Rồi nhưng cậu ấy tắt máy rồi (Karen)

- À. Masa, em gọi cho Mika đi còn.

- Rồi để em gọi.

Masa gọi cho Mika:

- Alo, ck yêu đó hả gọi vk có chuyện gì không ?

- Vk đó à, vk có biết chị Yuri đang ở đâu không ? Masa lo lắng hỏi.

- Sao thế ? Chị không có nhà à.

- Chẳng hiểu chị đi đâu từ trưa luôn, mất tích bây giờ vẫn chưa về, máy thì tắt.

Đọc tiếp Yêu ư? Tôi không tin – chương 9

 

0 Comments

You can be the first one to leave a comment.

Leave a Comment